Chương 46

Sau khi ăn xong, Miwoo tiễn Minji về nhà bằng xe buýt. Hai chị em tiếp tục trò chuyện suốt dọc đường, không khí thoải mái hơn hẳn so với lúc mới gặp.

Đến trước cổng nhà, Minji cúi đầu cảm ơn:

“Cảm ơn chị vì bữa ăn.”

Miwoo cười khách sáo:

“Chị phải cảm ơn em mới đúng chứ! Nếu em đậu thực tập sinh, tụi mình lại có cơ hội gặp nhau đó! Mong tin tốt từ em nha.”

Minji chỉ cười nhạt, không nói gì thêm. Cậu tạm biệt Miwoo rồi quay lưng bước vào nhà.

Nhưng chưa kịp lên phòng, Minji đã bị chặn lại ngay tại cửa.

Ba cậu đang đứng khoanh tay, ánh mắt lạnh lùng nhìn cậu. Ông cất giọng đầy uy quyền tra hỏi:

“Minji, con đi đâu giờ này mới về?”

Minji thoáng giật mình nhưng nhanh chóng lấy lại bình tĩnh. Cậu tháo giày, định bước vào nhưng giọng mẹ cậu vang lên từ phòng khách:

“Minji, con đi đâu mà về trễ vậy? Con biết ba và mẹ lo cho con không?”

Minji chần chừ một chút, nhưng rồi cũng nói thật:

“Con… đi casting làm thực tập sinh K-pop. Buổi casting cũng hơi lâu nên con về trễ”

Ba cậu lập tức nhíu mày, giọng nói nghiêm khắc hơn:

“Casting? Ai dẫn con đi? Con có biết chuyện này nguy hiểm thế nào không? Lỡ bị lừa đảo thì sao?”

Minji nhăn mặt, phản bác ngay:

“Ba, đó là công ty giải trí lớn mà! Không phải lừa đảo đâu! Con đến đó casting rồi!”

Ba cậu nhìn chằm chằm, giọng đầy khó chịu:

“Không có chuẩn bị gì mà cũng đi casting? Con nghĩ cái gì trong đầu vậy?”Minji thở dài, cậu thực sự không muốn cãi vã lúc này. Cậu định quay lưng đi lên phòng, nhưng ba cậu nghiêm giọng:

“Đứng lại đó! Ngày mai đi học lại cho ba. Không được nghĩ nữa.”

Minji quay phắt lại, giọng gay gắt:

“Con đã nói là con không đi học! Con không muốn!”

Ba cậu đập mạnh tay xuống bàn, giọng gầm lên:

“Không đi học thì con định làm gì? Ăn bám à?”

Minji tức tối, mắt cậu đỏ lên vì giận. Trong lúc nổi nóng không kiềm được cảm xúc, cậu mới ương ngạnh bảo:

“Con không đi học nữa. Sau này con đi làm idol!”

Cả phòng im lặng. Ba cậu trừng mắt, dường như không tin nổi vào tai mình. Một lúc sau, ông bật cười lạnh lùng:

"Không được! Nghề idol quá bấp bênh! Con nghĩ con có thể nổi tiếng được sao? Biết bao nhiêu người cố gắng mà còn chẳng có cơ hội! con thì có cái gì?”

Minji càng nghe càng nóng máu, cậu bướng bỉnh đáp:

“Con có gì thì công ty tự đánh giá! Con không cần ba phải tin!”

Ba cậu đập mạnh xuống bàn một lần nữa:

“Không có chuyện đó! Từ mai con đi học! Không thì đừng có về nhà!”