Chị gái Miwoo như sợ Minji còn nghi ngờ thân phận của mình nên liên tục thanh minh.
“Không phải đâu chị! Em không có chuẩn bị gì hết mà tự nhiên đi casting thì… không được đâu ạ!”
Minji lịch sự đáp lời. Cậu cũng có chuẩn bị sẵn bài hát hay điệu nhảy nào đâu mà ca với hát. Thấy Minji có phần e ngại, chị gái bèn nhiệt tình giải thích:
“Không sao đâu em, em cứ đến thử giọng, không cần nhảy. Em hát bài nào cũng được, chủ yếu cho giám khảo nghe màu giọng của em là được rồi! Nếu mà em đậu làm thực tập sinh, sau này có muốn chuyển sang mảng rap hay nhảy thì công ty sẽ đào tạo cho em, em đến thử nha.”
Minji thấy ánh mắt chị gái thật hào hứng long lanh, cậu cũng không nỡ lòng từ chối thế nhưng mà bây giờ cậu cũng làm biếng thật. Chị gái thấy Minji vẫn lắc đầu từ chối, liền hạ giọng năn nỉ:
“Thôi mà em, đi thử cũng không sao đâu! Chị thiếu KPI tháng này đó, nếu không đủ chỉ tiêu chiêu mộ thực tập sinh, chị sẽ bị đuổi việc mất!”
Minji chớp mắt, hơi ngạc nhiên trước lời thú nhận đầy bất ngờ của chị gái. Cậu không nghĩ một công ty lớn như SOYA Entertainment lại có chuyện ép nhân viên thực tập phải tuyển đủ người như thế. Thấy Minji vẫn còn do dự, chị gái tiếp tục than vãn, ánh mắt lộ rõ vẻ khẩn cầu:
“Chị mới chỉ là thực tập sinh mảng nhân sự thôi, nếu mà không đủ số lượng casting, chị sẽ bị cho thôi việc vào tháng sau đó! Nhưng chỉ cần em tham gia thôi là đủ KPI tháng này rồi, chị xin em đấy!”
Minji ái ngại nhìn chị gái. Một phần cậu vẫn không muốn đi thử giọng, nhưng nhìn gương mặt tha thiết của chị gái, lại nghĩ đơn giản rằng chỉ cần tham gia là đủ chỉ tiêu cho chị ấy, cũng không mất gì… Cậu thở dài:
“Thôi được rồi, em đi casting.”
“Thiệt không em? Em chịu đi hả? Trời ơi chị thương em quá!!”
Chị gái vui mừng suýt nữa thì ôm chầm lấy Minji, nhưng kịp kìm lại, chỉ vỗ vỗ vai cậu đầy hào hứng:
“Vậy mau đi thôi! Chị dẫn em đến công ty liền!”
Hai chị em nhanh chóng đón chuyến xe buýt gần đó. Đường đến công ty không quá xa, chỉ mất khoảng 15 phút từ bờ sông Hàn vào nội đô. Xe buýt lướt qua những con đường sầm uất của Seoul, những tòa cao ốc sáng loáng ánh đèn. Minji nhìn dòng người qua lại bên ngoài cửa kính, lòng vẫn chưa thực sự tin rằng mình đang trên đường đi thử giọng làm thực tập sinh K-pop.
Khi xe dừng trạm, Miwoo kéo tay Minji xuống. Trước mắt cậu là một tòa nhà chọc trời với bảng hiệu lớn “SOYA Entertainment”, trông đồ sộ và hiện đại. Minji ngẩng đầu nhìn lên, cảm giác có chút choáng ngợp.