"Mày đúng là ích kỷ! Chỉ biết nghĩ đến bản thân mà không bao giờ quan tâm đến ba mẹ. Mày có biết để mày được sống đầy đủ như thế này, tao và mẹ mày đã phải cực khổ như thế nào không? Vậy mà mày chỉ biết trốn tránh, chẳng làm được cái gì ra hồn!"
Minji không chịu nổi nữa. Cậu bật dậy, lao ra khỏi phòng, chạy thẳng ra ngoài đường. Cậu cứ chạy, mặc kệ tiếng mẹ gọi với theo. Cuối cùng, cậu dừng lại bên bờ sông Hàn, nơi dòng nước lặng lẽ trôi, phản chiếu ánh đèn thành phố lấp lánh. Minji ngồi thẫn thờ, mắt vô hồn nhìn mặt nước.
Ngay lúc trong đầu cậu bỗng dâng lên một cái suy nghĩ “Hay là cứ thế kết thúc cuộc đời của mình ở dòng sông này đi” thì ngay lập tức có một giọng nói thánh thót cắt ngang mạch suy nghĩ của cậu.
"Em ổn chứ, em trai?"
Minji ngẩng lên, nhìn thấy một người phụ nữ trẻ tuổi, mái tóc dài xoã ngang vai, khuôn mặt trang điểm nhẹ nhàng nhưng vô cùng cuốn hút. Cô ấy nở một nụ cười thân thiện chào hỏi cậu:
"Xin tự giới thiệu, chị là Miwoo nhân viên tuyển sinh của SOYA Entertainment. Chắc em cũng từng nghe qua công ty chị rồi chứ? Chị thấy em rất có tiềm năng và đẹp trai. Nếu em muốn thử sức làm thực tập sinh K-pop, 5 giờ chiều nay công ty có buổi thử giọng. Em có muốn thử không?"
Nói rồi, người phụ nữ ấy đưa cho cậu một tấm danh thϊếp màu hồng xinh xắn. Minji có chút sững sờ. Ý là cái công ty đang đào tạo ra 4 nhóm nhạc thống lĩnh thị trường Kpop trong 10 năm qua gồm: Girl’s Dream; ONEnew; Tiramisu; và Zenx đó hả?
Tuy là có chút đường đột, Minji cũng cảm thấy khá bất ngờ khi cậu được mời casting trong tình cảnh như thế này? Trước đây, cậu cũng nghe về việc các nhân viên của các công ty giải trí thường xuyên đi loanh quanh để tuyển người. Vậy mà không ngờ có ngày Minji cũng được mời gọi.
Thực lòng, Minji chưa bao giờ nghĩ đến việc trở thành idol cả. Nhưng lúc này, Minji cũng đang khá chán nản với cuộc sống hiện tại. Cậu không muốn tiếp tục đến trường ngày ngày chạm mặt với đám bắt nạt khốn kiếp kia một chút nào nữa. Minji nhận lấy tấm danh thϊếp, cậu ngước mắt chậm rãi quan sát người trước mặt.
Chị gái xinh đẹp vẫn rất hồn nhiên, nở một nụ cười vô cùng thân thiện và rạng rỡ. Minji nhìn địa chỉ trên tấm danh thϊếp. Cậu thầm nghĩ:
“Cũng không xa chỗ này lắm nhỉ?”
Thế rồi, cậu quyết định đưa lại tấm danh thϊếp cho chị cái, ánh mắt ái ngại từ chối:
“Cảm ơn chị nhưng mà chắc em không đi đâu ạ?”
“Sao vậy em? Công ty chị gần lắm? Chị là người của SOYA Entertainment thật, không phải lừa đảo đâu!”