Chương 39

Minji ho sặc sụa, cơn đau buốt từ da đầu lan khắp cơ thể. Cậu cố chống tay ngồi dậy, nhưng ngay lập tức bị Chansin và Yohan đè xuống, khóa chặt hai tay ra sau.

"Không ngoan gì cả, Minji." Haejun cúi xuống, ánh mắt tối lại.

"Mày thực sự nghĩ có thể thoát khỏi bọn tao sao?"

“Tụi mày muốn gì… TỤI MÀY MUỐN GÌ MỚI BUÔNG THA CHO TAO. ĐỒ CHÓ…”

Minji gào thét trong uất ức và tuyệt vọng. Cổ họng cậu bắt đầu khàn đi vì đau đớn. Không phải mọi chuyện đã giải quyết xong xuôi từ học kỳ trước rồi sao. Cậu cũng đã rút đơn kiện rồi mà. Bọn khốn này lại muốn gì nữa.

Haejun lại nở nụ cười quái dị. Hắn nhìn con mồi đang run rẩy trước mặt, trong ánh mắt chất chứa bao nhiêu sự tàn ác. Như thể rằng ác quỷ đã thực sự chiếm lấy thân xác này chỉ trả lại một dáng hình của đứa nhỏ 17 tuổi trong thực là vô hại.

Tên ác quỷ liếc mắt nhìn đồng bọn gật gù một cái đầy ẩn ý. Đám linh cẩu nhận được tín hiệu thì chợt hiểu ngay. Chansin và Yohan ngay lập tức sốc cả người Minji lên. Chúng tàn bạo lôi cậu đến trước mặt Haejun, bắt cậu lại quỳ xuống nhục nhã một lần nữa.

Yuchan đứng ngay trước mặt cậu. Hắn vươn tay bóp nén lấy gò má Minji, thái độ khinh bỉ hỏi:

“Cái miệng xinh đẹp này cũng có tố chất ấy nhở…. Không phải chính cái miệng này đã tố cáo bọn tao sao?”

Nói rồi, Yuchan lại vân vệ chiếc dao rọc giấy trên gương mặt Minji. Từ chân mày rồi đến mũi, từ mũi lại đến miệng và cắm. Rồi lại từ cằm chạy ngược về chân mày và mắt. Yuchan rê dao đến đâu, Minji lại cảm thấy chết lặng đến đấy.

“Yuchan, mày có muốn điêu khắc một tác phẩm nghệ thuật không? Dù gì nhà mày làm xưởng gỗ mà…”

Haejun bỗng nhiên chợt lên tiếng. Hắn dường như đang ám chỉ điều gì đó. Minji mở to mắt, trong lòng cậu hoảng sợ cực độ. Không lẽ bọn chúng muốn…

“Minji, Haejun cho tao khắc lên trên mặt mày kìa? Mày muốn tao khắc hình gì?”

“KHÔNG… ĐỒ KHỐN NẠN… TAO SẼ BÁO CẢNH SÁT BẮT HẾT CHÚNG MÀY…”

“Báo cảnh sát? Bạn Minji còn đang tỉnh táo không vậy?” Haejun tiếp tục cười khẩy.

Hắn vừa dứt câu, Yuchan ngay lập tức tung thêm một cú đấm trời giáng xuống mặt Minji. Cả hàm cậu bỗng chốc ê ẩm, đầy cả vị đắng trong miệng. Nó lại bảo:

“Đây là rừng hoang, đồi vắng. Mày có ngã xuống hay mất tích chưa chắc cảnh sát biết đường mà tìm…”

Chansin cũng được thế, nó niết tóc cậu thêm phần đau đớn mà cảnh cáo:

“Chuyện cái đơn tố cáo mày vẫn chưa rút kinh nghiệm à!”