Chương 37

Đứng ngay đó, Haejun cùng đồng bọn – Chansin và Yohan – nhìn cậu bằng ánh mắt đầy chế giễu. Minji nhận ra, chính hai tên đó đã lôi cậu đi. Nỗi sợ hãi trào dâng trong l*иg ngực, nhưng cậu cố gắng giữ bình tĩnh, nhìn thẳng vào Haejun với ánh mắt đầy cảnh giác.

Cái tên khốn ấy trông có vẻ nhởn nhơ. Hắn cằm trên tay một vật gì đó có vẻ quen thuộc.

“Con dao của mình… Sao làm mà hắn có được…”

Minji mở to đôi mắt đầy nghi hoặc. Bỗng một cú đá vang dội vào bụng cậu. Minji lại gục xuống ôm lấy cơ thể. Cơn đau vang dội như xé cả người cậu thành nửa mảnh làm hai.

“Ai cho mày trợn mắt với bọn này hả, thằng tạp chủng kia!”

Yuchan gằn giọng mắng nhiếc. Nó ghét nhất là mấy đứa hạ đẳng dám to gan gương đôi mắt dòi bọ lên nhìn chúng nó. Yuchan lại tung thêm vài cú đá. Minji vùng lên định chống trả thì Chansin và Yohan cũng xông vào. Hai đứa nó ghì chặt cả hai tay cậu xuống đất. Chansin dùng đầu gối ghì mạnh vào cổ Minji từ phía sau khiến cho cậu gần như bị bóp nghẹt. Minji không thể thở nổi, hai mày cậu cau lại vì quá đau đớn. Minji cố gắng mở to mồm vồ lấy tất cả không khí xung quanh nhanh nhất có thể. Cậu bất lật như con cá mắc cạn vùng vẫy giãy dụa trong đau đớn tuyệt vọng.

“Đấy, nó có cao lên thì đã sao, 4 đánh 1 không chột cũng què… Á hahahaha….”

Yuchan tỏ vẻ đắc chí cười lớn. Yohan cũng nhiệt tình cười khinh bỉ. Nó hướng mắt về phía Haejun hỏi:

“Haejun, vậy giờ xử lý thằng này sao?”

Haejun khẽ híp đôi mắt, hắn tỉnh lặng quan sát Minji một cách chậm rãi. Haejun bước đến trước mặt Minji, hắn chìa con dao rọc giấy sắc bén ra, giọng trầm đυ.c tra khảo cậu:

“Cái này… là của mày phải không?”

Minji không thể nói được. Cậu đang bị Chansin ghì đầu xuống đất, chỉ có thể ú ớ bất lực mấy câu. Thấy thế, Haejun chỉ còn nước bảo:

“Để nó nói Chansin.”

Minji vừa được buông lỏng ra, cậu vội vàng lấy lại hơi thở. Khi ngước mặt lên, cậu lại chạm đến ánh mắt thâm sâu tàn nhẫn của Haejun. Nhìn thấy con dao quen thuộc trước mặt, Minji vờ như không hề biết:

“Không phải, cái này liên quan gì tao.”

“Vậy à…” Haejun nhếch mày đầy nghi vấn. Ngay lập tức tay phải hắn nắm lấy tóc của Minji rồi kéo cổ cậu ngửa ra phía sau một cách mạnh bạo. Tay trái của hắn nhanh như chớp liền kề ngay con dao vào chiếc cổ trắng noãn của Minji.

Trong phút chốc, tim cậu ngừng đập hẳn.

“Không phải hắn định gϊếŧ mình đấy chứ….” Minji thầm nghĩ, thời khắc này cơ thể cậu không thể tự chủ mà bất giác run lên như xưa. Yohan thấy thế liền buông lời chế giễu:

“Ê…. Nó run kìa. Thỏ đế vẫn là thỏ đế đấy thôi. Ha ha ha…”