Chương 36

Nhưng Minji cũng cảm thấy Haejun có phần rất kỳ lạ. Rõ ràng hắn ghét cậu như vậy mà sao có thể ngủ thoải mái, không hề phòng bị gì khi nằm bên cạnh cậu. Hắn không sợ Minji thực sự rút dao ra đâm hắn một nhát à!

“Uả? Nhưng mà cây dao của mình đâu rồi?”

Minji giật cả mình. Cậu mò mẫm khắp người. Từ túi áo cho đến túi quần, túi trong lẫn túi ngoài đều không có. Chẳng lẽ lúc nãy chạy nhanh quá đã đánh rơi rồi chăng? Minji thực sự hoảng hốt rồi. Đó là thứ vũ khí duy nhất cậu đem theo để phòng tên khốn khϊếp Haejun kia. Bây giờ mất thì thực sự rất bất an. Người khác nhặt được cũng không sao đi. Nhưng mà lỡ Haejun nhặt được thì hắn có nghĩ là cậu cố tình giấu vật sắc nhọn bên người không? Nhưng mà lỡ rồi, thôi tìm một lát qua lại tìm vậy.

Suốt cả ngày hôm nay, Haejun không đi cạnh Minji. Hắn bận rộn với đám bạn của mình, còn Minji lại cảm thấy thoải mái khi được tự do một mình. Trong lúc đó, nhà trường tổ chức nhiều hoạt động mini game vui nhộn cho học sinh như thi chạy tiếp sức, kéo co, tìm kho báu. Minji không muốn tham gia. Cậu viện cớ hơi mệt trong người với giáo viên rồi nhanh chân chạy về lục tung cả lều để tìm con dao rọc giấy. Minji lại chạy theo hướng nhà vệ sinh nhưng tìm mãi vẫn chẳng thấy con dao đâu.

“Hay là có ai nhặt được rồi ta?”

Minji thầm nghĩ. Thôi bây giờ không có con dao thì chắc phải nhặt một cục đá to bự để phòng thân chứ sao giờ.

Đến tối, sau bữa ăn, Minji cẩn thận hơn, quyết định thay đồ ở nhà vệ sinh để tránh chạm mặt Haejun như đêm qua. Cậu chậm rãi chỉnh lại trang phục, hít một hơi sâu rồi bước ra ngoài. Minji định bụng sau khi thay đồ xong sẽ ra ngoài nhặt một cục đá vừa đủ tầm tay rồi giấu trong chăn để phòng thân trước đã. Nhưng ngay khi vừa mở cửa, một bàn tay bất ngờ bịt chặt miệng cậu từ phía sau.

Minji giãy giụa, nhưng ngay sau đó, một cú đấm mạnh vào bụng khiến cậu gục xuống. Hơi thở cậu nghẹn lại, mắt hoa lên vì đau đớn. Hai kẻ lạ mặt giữ chặt cậu, cưỡng chế kéo đi vào góc rừng sâu. Cậu vùng vẫy đến mức làm rơi điện thoại, nhưng bọn chúng nhanh chóng nhặt lên, ngăn không cho cậu có cơ hội cầu cứu.

Minji bị trói tay ra sau, miệng bị bịt lại để không thể kêu cứu. Hai người áo đen kéo lê cậu đến một bụi cây xa khu cắm trại rồi đạp mạnh, khiến cậu ngã khụy xuống đất. Hơi thở cậu nặng nề, đôi mắt mở lớn đầy hoảng loạn khi nhìn thấy những kẻ đang đứng trước mặt mình.