Ngay sau khi cả hai dựng lều xong thì rất đúng lúc đến giờ ăn chiều, bạn bè xung quanh tụ họp lại quây quần ăn cùng nhau. Haejun nhanh chóng đi đến nhập hội với nhóm bạn của hắn, còn Minji thì lặng lẽ ngồi một góc, cặm cụi ăn phần của mình trong sự cô đơn. Cậu không mấy bận tâm đến những tiếng cười đùa xung quanh, chỉ lặng lẽ thưởng thức bữa ăn rồi rời đi sớm.
Đến gần 7 giờ tối, các giáo viên chính thức đốt lửa trại. Ánh lửa bập bùng soi rọi không gian, tỏa hơi ấm dễ chịu giữa tiết trời đêm lạnh lẽo. Tất cả học sinh tụ họp xung quanh, hòa mình vào những tiếng đàn, tiếng hát rộn ràng. Các bạn lần lượt biểu diễn văn nghệ, người hát, người múa, tiếng vỗ tay vang vọng cả khu rừng. Không khí lửa trại trở nên sôi động và ấm áp hơn bao giờ hết.
Tầm 10 giờ đêm, giáo viên yêu cầu tất cả học sinh trở về lều trại để thay đồ và đi ngủ. Minji bước nhanh về lều, định bụng tranh thủ thay đồ ngủ trước khi Haejun quay lại. Cậu vừa cởϊ áσ, đang loay hoay chuẩn bị mặc lại thì bỗng nhiên, cửa lều bật mở. Haejun thản nhiên bước vào, khiến Minji giật mình suýt đánh rơi áo.
Cậu vội vàng mặc thật nhanh, nhưng vì luống cuống, cúc áo bị cài lệch mất một hàng. Haejun quan sát thấy điều đó, khóe môi cong lên một nụ cười chế giễu. Hắn châm chọc:
"Cùng là đàn ông với nhau mà ngại gì?"
Minji không đáp lời, biết rằng nếu càng đáp trả thì sẽ càng bị trêu chọc thế nên cậu chỉ im lặng kéo chăn trùm lên người, quay lưng lại với hắn. Cậu nhắm mắt, cố gắng gạt bỏ những suy nghĩ hỗn loạn trong đầu, mặc kệ sự hiện diện của Haejun trong không gian nhỏ hẹp này.
Sáng hôm sau, khi tỉnh dậy, Minji cảm nhận được hơi ấm bao quanh mình. Cậu chớp mắt vài lần, dần dần nhận thức rõ hơn tình huống hiện tại. Cậu đang nằm gọn trong vòng tay của Haejun.
Minji nằm nghiêng, đầu tựa vào ngực Haejun, còn hắn thì vòng tay ôm lấy eo cậu một cách vô thức. Nhịp thở đều đều của hắn phả nhẹ lên mái tóc cậu, mang theo hơi ấm làm Minji bối rối. Từng nhịp tim vang lên rõ ràng trong không gian yên tĩnh của buổi sáng sớm. Cậu giật mình, tim đập thình thịch, vội vàng đẩy mạnh tay Haejun ra rồi hoảng hốt ngồi dậy. Có trời mới biết, Minji vừa chợp mắt tỉnh dậy đã hoảng loạn như thế nào.
Haejun khẽ nhíu mày, mắt vẫn chưa mở hoàn toàn. Hắn ngái ngủ hỏi:
"Có chuyện gì vậy?"
Minji không đáp, chỉ vội vã bò ra khỏi lều, chạy nhanh đến khu nhà vệ sinh gần đó để sinh hoạt cá nhân. Hơi thở cậu gấp gáp. Cảm giác cậu vừa trải qua khiến cậu không thể bình tĩnh lại ngay được.