Chương 34

Minji chợt cảm thấy lo lắng, cậu mở to đôi mắt, quay đầu lại nhìn Haejun ngồi ở dãy ghế phía sau mà kinh ngạc không nói nên lời. Haejun có vẻ đắc ý. Hắn thấy câu nhìn thì lập tức nở nụ cười thân thiện chào mừng. Tất cả học sinh đều yên lặng sau khi Haejun lên tiếng. Mọi người có vẻ như đang hóng cái drama này nữa đây.

Phía cô giáo cũng rất bất lực, không còn lựa chọn nào khác. Cô từng được hiệu trưởng căn dặn đừng làm trái ý học sinh Haejun. Nhiều đồng nghiệp khác cũng cảnh báo cô về cậu bạn học sinh đặc biệt này. Cô giáo cũng chỉ là nhân viên làm công ăn lương làm sao dám đắc tội với người ta được. Không còn cách nào khác, cô chỉ có thể thầm thở dài, ánh mắt cúi xuống lảng tránh cái nhìn của Minji:

"Vậy... chốt danh sách nhé. Minji và Haejun cùng một lều."

Minji nắm chặt tay, lòng bồn chồn không yên. Một linh cảm chẳng lành bao trùm lấy cậu. Nhưng dù có muốn hay không, cậu vẫn phải đối diện với điều này.

Minji thực lòng không thể hiểu vì sao Haejun lại muốn chung lều với cậu. Một tháng qua hắn không gây sự chẳng lẽ lần này cố ý chung lều là để “thanh toán” với cậu một lượt luôn hay sao.

Trở về nhà Minji lại càng thêm run sợ. Ngày mai là bắt đầu khởi hành đến rừng Samyang để cắm trại rồi! Cứ cái đà bị bắt chung lều với Haejun thì thực sự không ổn. Cậu cũng không dám nói cho ba mẹ biết, trong khoảng thời gian này quán ăn gia đình lại thêm đông đúc hơn. Minji không thể tiếp tục làm ba mẹ buồn rầu được. Nghĩ rồi, Minji quyết định sẽ đem theo một con dao rọc giấy giấu trong túi áo nhằm phòng bị vẫn hơn là bị tập kích bất ngờ.

Đến ngày xuất phát, tất cả học sinh khối 11 ai nấy cũng đều háo hức. Chỉ có Minji là không thể vui vẻ nổi. Mỗi nhóm học sinh ở cùng lều sẽ được nhà trường cấp phát một cái lều và vài dụng cụ cơ bản để dựng lều. Khi đoàn học sinh được dẫn đến nơi cắm trại, ai cũng nhanh chân nhanh tay cùng đồng đội của mình nô nức dựng lều.

Minji cũng không ngoại lệ. Tuy rằng, kể từ khi cả hai cùng được phát lều, Haejun vẫn luôn đi kè kè bên cạnh cậu. Hắn tuy chẳng nói gì nhưng mà bằng cách nào đó vẫn tỏa ra được một áp lực vô hình ghì lên người của Minji làm cho cậu không hề thoải mái.

Trong khi Minji cặm cụi lắp dựng lều, tay thoăn thoắt buộc dây, đóng cọc xuống đất. Haejun đứng bên cạnh, thỉnh thoảng đưa tay hỗ trợ cậu mà không nói một lời nào. Không khí giữa hai người tĩnh lặng đến kỳ lạ. Dù không có sự trao đổi, cả hai vẫn phối hợp như bao đôi bạn cùng lều khác, cuối cùng cũng hoàn thành chiếc lều nhỏ của mình.