Sau hơn bốn tiếng đồng hồ cháy hết mình, concert kết thúc trong tiếng hò reo không ngớt. Người hâm mộ vẫn còn lưu luyến, gọi tên PLUTO mãi không thôi. Các thành viên cúi chào cảm ơn, trái tim họ tràn đầy hạnh phúc vì đã có một buổi biểu diễn thành công rực rỡ.
Sau concert, cả nhóm kéo nhau đi ăn khuya tại một nhà hàng hải sản nổi tiếng. Không khí vẫn tràn đầy năng lượng, ai nấy đều vui vẻ tận hưởng bữa ăn sau một đêm đầy cảm xúc. Dù đã mệt nhưng không ai than phiền, vì họ biết rằng mỗi khoảnh khắc như thế này đều đáng giá.
Khi trở về khách sạn, ai nấy cũng nhanh chóng chìm vào giấc ngủ, chuẩn bị cho những thử thách tiếp theo của chuyến lưu diễn. Minji nằm trên giường, khẽ mỉm cười. Dù quá khứ vẫn còn đó, nhưng hiện tại cậu không còn cô đơn. Cậu có PLUTO, có những người anh em mà cậu sẽ mãi trân trọng.
Cứ thế Minji dần chìm vào trong giấc ngủ mang theo sự hạnh phúc của cả ngày hôm nay.
_____________
Một tháng sau khi chính thức nhập học trở lại, nhà trường liền tổ chức hoạt động ngoại khóa đầu năm cho khối 11: một chuyến hội trại trong rừng kéo dài ba ngày hai đêm. Có tổng cộng bốn lớp 11 tham gia, mỗi lớp sẽ dựng lều trong khu vực riêng được phân chia.
Ngày thứ sáu, trước khi xuất phát, giáo viên chủ nhiệm yêu cầu học sinh tự chọn bạn cùng lều, tối đa ba người một lều, nam nữ tuyệt đối không được chung một lều. Mọi người nhanh chóng ghép nhóm với bạn bè của họ. Chỉ có Minji vẫn ngồi im, chờ cô giáo sắp xếp cho mình vào những lều còn thiếu chỗ. Mấy đứa học sinh khác có đứa nào chịu chơi với cái đứa bị tẩy chay như cậu đâu. Vậy nên Minji có mở miệng mời thì cũng không ai cho cậu vào. Thôi thì cứ chở cho cô giáo xếp vậy.
Nhưng vô tình thay, đến cuối cùng, chỉ còn lại Minji và Haejun là chưa có bạn cùng lều. Cô giáo nhìn danh sách, rồi lén lút nhìn về phía Minji với vẻ ái ngại. Ai cũng biết chuyện Haejun từng bắt nạt Minji, nên việc hai người ở chung lều là điều khó xử.
"Minji, em có thể ở chung với Haejun được không?" - Cô giáo nhẹ giọng hỏi, ánh mắt đầy lưỡng lự.
Minji không nói gì, chỉ im lặng nhìn cô, đôi mắt long lanh như muốn cầu xin một giải pháp khác. Cô giáo do dự, định đổi Minji sang một lều khác, nhưng bất ngờ, Haejun giơ tay lên, nở nụ cười giả tạo.
"Em không phiền đâu, Minji là bạn học của em mà, em rất vui lòng chia sẻ lều với cậu ấy." - Giọng hắn nghe đầy vẻ thảo mai, nhưng ánh mắt lại lóe lên sự thích thú đầy nguy hiểm.