Giờ tan trường hôm ấy, khi Minji đi dọc hành lang để về nhà, cậu vô tình chạm mặt bọn Haejun. Minji giả vờ như không thấy chúng, giữ vẻ mặt lạnh lùng, nhưng lại bị Chansin, Yohan và Yuchan chặn đường.
"Ồ, nhìn xem ai đây? Một quý cô xinh đẹp của chúng ta!" - Chansin cười khẩy, liếc nhìn Minji từ đầu đến chân.
Yohan bồi thêm:
"Thật sự tao không nhận ra luôn đó. Cậu nhóc yếu đuối năm trước giờ trông ẻo lả chẳng khác gì mấy con điếm trên phố."
Yuchan nhếch môi:
"Mày nghĩ đổi ngoại hình là có thể đổi luôn thân phận sao? Cái bản chất hèn nhát vẫn không thay đổi đâu, con đỉ."
Haejun khoanh tay đứng dựa vào tường, khoái chí nhìn cảnh tượng trước mặt mà không nói gì. Ánh mắt hắn lóe lên vẻ thích thú khi thấy Minji vẫn giữ im lặng, không phản kháng.
Minji cắn môi, lặng lẽ quay đi, bước thật nhanh ra khỏi hành lang. Cậu không muốn đôi co, không muốn phí sức với bọn chúng. Nhưng kể từ hôm đó, cho đến tận một tháng sau khi trở lại trường, bọn Haejun vẫn chưa có hành động bạo lực nào với Minji. Chúng chỉ dừng lại ở những lời quấy rối, những câu sỉ nhục mang tính khıêυ khí©h.
_______________
Minji chợt tỉnh dậy. Cậu lại mơ về những chuyện của quá khứ nữa rồi. Đầu óc cậu đau nhức nhưng vẫn phải cố gắng ngồi dậy, rửa mặt và thay đồ trước khi ra ăn trưa cùng các thành viên.
Cả nhóm tập trung tại nhà hàng sang trọng của khách sạn 5 sao ANGEL VEGAS. Trên bàn ăn bày biện đủ món ăn thịnh soạn: bít tết bò Wagyu thơm lừng, cá hồi nướng sốt bơ tỏi béo ngậy, salad tươi mát cùng nhiều loại bánh ngọt tráng miệng tinh tế. Không khí bữa ăn rộn ràng với những tiếng cười đùa của các thành viên, ai nấy đều vui vẻ thưởng thức bữa ăn sau những ngày dài luyện tập và biểu diễn.
Trong Minji có vẻ không muốn ăn cho lắm. Thấy thế trưởng nhóm Eunho nhìn Minji một lúc, rồi lo lắng hỏi:
"Minji, sao mắt em thâm quầng vậy? Em không ngủ ngon à?"
Minji mỉm cười nhẹ, nhưng giọng có chút mệt mỏi:
"Không có gì đâu anh, chả là em lại mơ về chuyện cũ hồi cấp 3... có lẽ vì mệt quá nên tâm trí cứ quay về những ký ức đó."
Các thành viên đều dừng ăn, ánh mắt tràn đầy sự lo lắng. Alex đặt đũa xuống, nghiêm túc nói:
"Minji, nếu mệt thì cứ nghỉ ngơi nhiều hơn nhé. Em đừng để chuyện quá khứ ám ảnh bản thân nữa, bây giờ Em không còn một mình đâu."
Sungchan ngồi cạnh, cậu bạn gắp ngay khứa cá hồi thơm phức bỏ ngay vào dĩa của Minji và tiếp lời:
"Đúng đó, tụi mình đều ở đây, và tụi mình hiểu những gì cậu đã trải qua. Hồi đó, khi cậu kể cho tụi mình nghe về chuyện bị bắt nạt, ai cũng đau lòng lắm. Nhưng quan trọng là bây giờ cậu đã mạnh mẽ hơn rất nhiều."