Chương 30

Yohan cắn ngay một ngụm bánh donut, mồm đầy bánh nhai nhồm nhàm vẫn không ngăn được cái sự tò mò của nó:

“Có thật không dậy? Cái thằng tạp chủng đó thay đổi dữ vậy sao?”

“Ừ! Ban đầu, tao cũng không nhìn ra nó…” Haejun rít nhẹ một hơi liền phà ra làn sương trắng.

“Nhưng sao một người có thể cao và đô lên nhanh thế nhở, mới qua có một mùa hè chứ nhiêu?” Yuchan vội cảm thán.

“Cao lên thì đã sao, tụi mình có 4 đứa, nó chỉ có một mình. Tụi mình vẫn nhai nó rộp rộp được.”

Chansin hùng hổ trả lời. Thằng này khá tự tin với cơ bắp của nó. Chansin cũng đua đòi tập gym tầm nửa năm nay rồi. Trong nhóm nó là người cao thứ nhì, sau Haejun. Mỗi lần nó tung cú đấm, Minji đều cảm thấy đau đến tận xương tủy.

“Đô thì không đô hơn tụi mình nhưng cao bằng Yohan rồi đấy.”

Haejun hít hà, hắn cũng bất ngờ về sự dậy thì đột xuất của Minji. Yohan nghe thấy thì dừng nhai lại. Nó vội nuốt một cái ựt rồi tỏ vẻ nghi vấn đầy cảm thán:

“Thật à! Vậy là cao hơn Yuchan luôn rồi!”

Yuchan bị trêu thì tức giận, ném vội hộp sữa đang uống dở dang vào người Yohan:

“Gì đấy thằng cờ hó! Thì sao?”

Haejun nhăn mặt, bọn này lại lộn xộn nữa rồi!

“Này…”

Cả bọn rén hẳn đi. Chúng nó e ngại nhất là mỗi lần Haejun cau mày. Tên này mà nổi giận thì không biết bao nhiêu người phải chịu khổ. Đâu chỉ Minji, chính ba đứa Chansin, Yuchan, Yohan trước đây cũng từng mấy lần ăn trọn nắm đấm của Haejun mấy lần do làm phật lòng hắn. Haejun cao nhất hội, lại chăm rèn luyện sức khỏe nên người hắn cũng cơ bắp không kém gì Chansin. Nhưng nếu Chansin chỉ là đứa nghiệp dư đấm đá bừa bãi thì Haejun từng là vận động viên taekwondo đai đen thời cấp hai. Những cú đấm của hắn đầy uy lực và kỹ thuật.

Một phần do Haejun được học lý thuyết từ võ đạo và một phần nhà hắn làm nghề y nên Haejun cũng thuộc làu làu vài nguyệt đạo cơ bản trên cơ thể người. Hắn không cần tung nhiều cú đấm, chỉ cần đấm một cú thật chắc tay và thật chất lượng, trúng nguyệt đạo thì dù đối phương có hơn hạng cân đi chăng nữa cũng sẽ nhanh chóng gục ngã thôi.

“Tạm thời đừng làm gì thằng đấy! Ông chú tao đang vào thời gian tranh cử, sắp tới ông ấy không chống cho tụi mình nữa đâu, ráng tầm 2 tuần nữa thôi.”

“Vậy à…” Yuchan cất giọng đáp.

Cả bọn còn lại cũng chẳng dám nói gì. Thôi thì Haejun sắp xếp sao thì bọn nó cứ làm vậy. Rõ là sống dưới ô dù người khác thì khi người ta đi đâu thì mình cũng phải đi đó.