Chương 29

Trong khi đó, Haejun và đám bạn vẫn thản nhiên ăn chơi suốt cả mùa hè, chẳng hề bận tâm đến những gì đã làm với Minji. Những buổi tiệc tùng xa hoa, những trò tiêu khiển xa xỉ liên tục diễn ra, và Haejun vẫn giữ nguyên vẻ mặt kiêu ngạo, không một chút hối hận.

Năm học lớp 11 bắt đầu, nhà trường có sự xáo trộn về lớp học, và không biết vô tình hay cố ý, Haejun lại được xếp học chung lớp với Minji. Ngày đầu tiên đến lớp, Haejun ngồi thản nhiên bấm điện thoại, những học sinh khác nô đùa xung quanh nhưng vẫn giữ khoảng cách, không ai dám làm phiền hắn.

Cửa lớp bật mở, Minji bước vào. Cậu đến trễ nên cả lớp giật mình, tưởng giáo viên đến nên im lặng nhìn về phía cửa. Nhưng ngay lập tức, cả lớp xôn xao vì sự thay đổi của Minji. Cậu cao hẳn lên, người đầy đặn, trong có da thịt hơn dáng vẻ khúm núm, nhút nhát năm trước. Lại thêm làn da sáng mịn, hồng hào. Đôi mắt sáng rõ, không còn đeo kính cận vuông vức như ngày nào. Như thể người trước mắt đã lột kén hóa bướm thành công rực rỡ. Một Minji hoàn toàn khác. Những học sinh khác bắt đầu xì xầm, bàn tán. Chúng không thể tin vào mắt mình cái đứa hay cúi đầu lảng tránh ánh mắt mọi người vào học kỳ trước nay có thể dõng dạc, trong tự tin đến thế.

“Ê, phải nó không vậy?”

“Nhìn giống thằng Minji quá…”

“Sao tự nhiên nó đẹp lên vậy…”

“Hay nó đi phẫu thuật thẩm mỹ ta?...”

Những lời xì xầm bắt đầu rổn rảng hơn. Haejun cũng liếc nhìn Minji, ánh mắt thoáng qua một tia bất ngờ nhưng rồi nhanh chóng nheo mắt tỏ vẻ khinh thường. Trong vô tình, ánh mắt cả hai chạm nhau.

Minji nhanh chóng lảng tránh ánh mắt sang chỗ khác và đi đến chỗ ngồi của mình. Có lẽ trong cái rủi có cái may, tuy là phải học cùng Haejun ít nhất là hết năm nay nhưng Minji lại được xếp vị trí ngồi cách khá xa Haejun. Có vẻ như hắn lại âm thầm quan sát. Đôi mắt Haejun dán chặt vào người Minji như dã thú săn mồi. Nhưng thật kỳ lạ thay, cái tên nhát cáy năm ngoái khi đứng gần hắn còn bất giác không nhịn được mà run bần bật, vậy mà hôm nay lại có thể dõng dạc bước đi một cách bình chân như vại.

“Hừ.. Thú vị rồi đây….” Haejun hì một cái. Ánh mắt hắn híp dần lại, tiêu cự vẫn dõi theo con ốc sên kia như đang tính toán điều gì đó.

Sau khi Minji an tọa tại chỗ, giáo viên dạy Hóa học cũng nhanh chân bước vào lớp và bắt đầu tiết học.

Tại giờ ăn trưa, bọn Haejun như thường lệ, lại tụ tập trên sân thượng. Nơi đó cũng là địa bàn của bọn chúng, chính vì vậy không học sinh nào dám bén mảng đến vào buổi trưa.