Anh Dương cũng tham gia tập luyện cùng nhằm động viên cậu. Vậy nên sáng sớm ngày nào, trước sân nhà đều là cảnh tượng ba cậu cháu chăm chỉ rèn luyện sức khỏe cùng nhau. Trông thật hào hứng và vui vẻ.
Chị Dung thì chú tâm chăm sóc Minji từ bên trong. Là sinh viên ngành Đông y, chị tự tay pha nấu các loại nước thảo mộc giúp Minji thanh lọc cơ thể, cải thiện sức khỏe, bồi bổ khí huyết. Từng chén nước đắng ngắt nhưng Minji đều uống cạn. Cậu không thể phụ lòng chị được.
Má Hai thì chuẩn bị cho Minji những món ăn bổ dưỡng, giúp cậu nhanh chóng tăng cường sức khỏe. Cậu cố gắng ăn thật nhiều để không bỏ sót một hạt cơm nào cả.
“Nè con, ăn thêm cái đùi gà này đi…” Má hai nhanh tay gắp ngay cái đùi to bự nhất bỏ vào chén cậu.
“Duy, em húp thêm chén canh mồng tơi này nữa nhé!” Chị Dung cũng lanh lẹ múc thêm cho cậu một chén súp nóng.
“Ê, mày cạp thêm cái sườn giò này đi.”
“Thêm miếng dưa hấu… Nãy giờ mày chưa ăn miếng trái cây nào đó.”
Cứ thế, anh Dương và cậu út mỗi người một tay, nhanh nhảu gắp đồ ăn bỏ thoăn thoắt vào chén cậu. Nhìn chén đồ ăn to ù ụ trước mặt, Minji không khỏi cảm thán trước tình yêu thương của mọi người. Những tưởng là sẽ ăn không hết, nhưng may mắn là Minji chỉ mới 16 tuổi còn đang trong độ tuổi phát triển. Vậy nên, vèo một cái, cái chén đồ ăn vừa đầy ú ù ụ kia cũng đã vơi sạch.
Cứ thế, cả bốn cậu cháu cùng nhau luyện tập, vui đùa suốt cả mùa hè. Tiếng cười rộn ràng vang khắp khoảng sân nhà, ánh nắng chiều cũng trở nên ấm áp hơn bao giờ hết. Minji vô cùng biết ơn và cảm nhận được sự yêu thương vô bờ bến của gia đình.
Ba tháng hè trôi qua nhanh như một cơn gió. Chân của Minji đã lành hẳn, cậu phải quay lại Hàn Quốc để nhập học lớp 11. Ngày ra sân bay, cả nhà cùng ra tiễn Minji.
Cậu út Dàng đặt tay lên vai Minji, nghiêm túc dặn dò: "Nhớ, không được phép chịu thua. Nếu có chuyện gì, lập tức báo ngay cho cậu nghe chưa?"
Chị Dung ôm chặt lấy Minji, giọng nghẹn lại: "Em phải chăm sóc bản thân thật tốt. Cố lên nha Duy... Chị sẽ nhớ em lắm."
Anh Dương vỗ nhẹ lên lưng Minji, cười động viên: "Nhớ tới nơi thì gọi cho anh. Hè năm sau về Việt Nam nghỉ lễ, anh sẽ lại dẫn mày đi chơi."
Minji rưng rưng nước mắt, ôm lấy từng người một. "Em sẽ nhớ mọi người nhiều lắm... Em sẽ không để mọi người phải lo lắng nữa đâu."