Tưởng mọi chuyện đã êm xuôi cậu có thể ở lại Việt Nam tịnh dưỡng vui vẻ thì khoan. Qua hôm sau, anh Dương vì tức quá nên không nhịn được đã kể hết mọi chuyện cho chị Dung và cậu út Dàng nghe. Nghe xong, chị Dung sững sờ, nước mắt rưng rưng, còn cậu út thì tức giận đập mạnh tay xuống bàn.
"Duy ơi! Sao em khờ vậy? Sao không nói cho cả nhà nghe. Em đã chịu đựng chuyện này một mình bao lâu rồi hả?" - Chị Dung nghẹn ngào, giọng lạc đi vì đau lòng.
"Con có biết con ngu ngốc lắm không? Để bị ức hϊếp đến mức này mà không mở miệng cầu cứu người thân!" - Cậu út Dàng quát lớn, đôi mắt sắc lạnh đầy phẫn nộ.
“Con mà không bắt nó khai có khi nó câm luôn ấy chứ!” Anh Dương cũng chêm vào mấy câu. Hai tay anh chống nạnh như vẫn còn chưa tin vào những gì Minji kể ngày hôm qua.
“Con chuyển trường về quê học đi, chứ bên đó như vậy, làm sao mà học được.”
Cậu út tức tối vô cùng. Minji hiểu mọi người trong nhà đều yêu thương và lo lắng cho cậu rất nhiều.
Minji cúi đầu, bàn tay siết chặt vào vạt áo.
"Con xin lỗi... nhưng con không thể chuyển trường về Việt Nam được."
"Không thể? Sao lại không thể? Ở lại đó để tiếp tục bị bọn chúng hành hạ à?" - Cậu út giận dữ nhìn Minji.
Minji hít một hơi sâu, rồi chậm rãi kể lại:
"Nhà của đám bắt nạt đã nắm thóp visa của mẹ. Cả chuyện giang hồ đến quậy phá quán ăn, miếng đất nhà con đang ở Seoul vẫn chưa sang tên được vì trục trặc giấy tờ. Nhưng con biết... thật ra đều do ông chú của Haejun nhúng tay vào hết. Ông ta là nghị sĩ quốc hội, thế lực rất lớn... Nhà mình đang ở thế bị động. Ngay cả học bạ của em cũng bị kìm hãm. Thực lòng… con cũng không biết phải làm gì nữa…”
Chị Dung siết chặt tay, nước mắt rơi xuống từng giọt. "Sao em lại phải chịu nhiều uất ức như vậy... Em là em út của chị mà chị không thể giúp được gì..."
Cậu út Dàng đứng dậy, siết chặt nắm đấm.
"Nếu không thể chuyển trường, thì phải mạnh mẽ lên! Cậu sẽ giúp mày luyện tập thể lực, để chống trả được bọn khốn nạn đó!"
Anh Dương cũng gật đầu.
"Con cháu nhà họ Nguyễn không thể yếu đuối được. Tụi này sẽ giúp mày trở nên mạnh mẽ hơn."
Vậy là từ hôm đó, Minji bắt đầu hành trình luyện tập gian khổ. Cậu út Dàng trực tiếp hướng dẫn các bài tập thể lực cơ bản giúp cậu nâng cao sức khỏe. Một tháng khi chân câu lành hẳn và có thể thực hiện cử động mạnh. Cậu út bắt đầu nâng cao các bài tập lên.
Mỗi ngày, Minji phải dậy từ sáng sớm để tập luyện. Cơ thể cậu dần trở nên săn chắc, nhanh nhẹn hơn. Cậu út không hề nương tay, nhưng Minji cũng không bỏ cuộc.