Chương 25

Cả đám mãi uno đến tận khi Alex chú ý đến thời gian thì đã 1h30 sáng mất rồi. Thấy trời cũng khuya nên Alex đề nghị:

“Khuya rồi mấy đứa, đi ngủ sớm rồi mai lấy sức biểu diễn nữa.”

“Ừ! Chơi nhiêu thôi, về phòng nghỉ nào mọi người.” Anh Eunho cũng cảm thán.

Thế là lại tan ra, ai về phòng nấy. Minji hôm nay được xếp chung phòng với Sunchan. Cậu nằm vật xuống giường than thở:

“Mệt quá đi mất!”

“Ngủ trên máy bay chưa đã sao mà còn than thế?” Sungchan phì cười. Nhìn thằng bạn của cậu trông ủ chưa kìa.

“Trên máy bay, mình không ngủ được, nằm trằn trọc suốt.”

“Sao vậy?” Sungchan nghe thế chợt lo lắng, y ngồi xuống giường, ngay bên cạnh Minji. Tay y vươn ra, xoa nhẹ lên lưng Minji. Đối với Idol bọn họ, việc mất ngủ chính là vấn đề sức khỏe nghiêm trọng nhất rồi.

Minji nhìn thấy ánh mắt lo lắng của Sunchan như thế, trong lòng cảm thấy ấm áp vì biết còn có người lo lắng cho mình. Nhưng cậu cũng không muốn làm Sungchan thêm sầu lo. Minji lắc đầu, thì thầm:

“Không có gì! Chỉ là bỗng nhớ chuyện ngày xưa nên có hơi mệt!”

“Chuyện hồi cấp ba ấy hả?”

“Ừ! Tự nhiên dạo gần đây lại mơ thấy! Haizz…”

Nói rồi, Minji mệt mỏi, cậu úp mặt vào gối, hai mắt nhắm nghiền trốn tránh ánh đèn pha trên trần nhà. Sungchan im lặng ngồi cạnh bên, cậu xoa đầu Minji một cái rồi đứng dậy, ôn tồn bảo:

“Thôi đừng nghĩ nhiều chi cho mệt, chuyện qua rồi nhớ lại làm gì!”

“Ừm, mình biết rồi!”

Thế rồi Sunchan, tắt đèn. Cả hai cùng lên giường nằm ngủ. Bỗng nhiên Sunchan nhoài người qua, ôm gọn lấy Minji vào lòng. Cằm của y gác ngay ngắn trên đỉnh đầu của cậu. Minji nằm trọn trong vòng tay ấm áp của Sungchan, cậu ngước đôi mắt to tròn lên nhìn Sungchan hỏi:

“Sao vậy?”

Sungchan nhắm mắt và trả lời:

“Không có gì hết! Tự nhiên muốn ôm cậu một lát!”

“Ừm.” Minji ngoan ngoãn nằm trong lòng Sungchan nhắm mắt. Cậu lim dim sắp ngủ thì nghe văng vẳng mấy câu:

“Có chuyện gì cứ nói với mình. Mình và mọi người đều ở bên cạnh cậu.”

Sungchan hít thở đều đều hơn, không biết Minji có nghe được lời y nói không nữa. Cái tên này có một thời đi học không hề đẹp đẽ. Điều này cả nhóm ai cũng biết. Cái vết sẹo năm ấy vẫn còn, bởi thế nên nhóc Minji mới luôn bị tự ti mà chỉ muốn luôn luôn mang giày bata để che khuyết điểm ấy.

Minji như dần chìm vào giấc ngủ. Khung cảnh quê nhà Việt Nam như lại dần hiện ra trước mắt cậu.

Sau cái hôm cậu thú nhận với anh Dương. Minji cũng cảm thấy nhẹ nhõm hơn rất nhiều. Cậu thoải mái cười đùa, hồn nhiên như đứa trẻ trong vòng tay ngoại. Ngoại nhìn cậu hiền từ ấm áp. Ngoại rất hay vuốt má cậu, mắt ngoại mờ dần, phải tiến gần ngoại mới thấy rõ mặt Minji.