Sự kiên quyết của anh khiến Minji cuối cùng phải thở dài rồi nhỏ giọng thú nhận. Cậu bắt anh Dương hứa không được nói với má hai và ngoại, rồi tóm tắt lại sự việc đã xảy ra ở trường học anh nghe.
Nghe xong, anh Dương tức giận đến sôi máu, mặt đỏ bừng lên:
"Mẹ kiếp! Lũ khốn nạn! Tao mà gặp được tụi nó thì tao đập chết hết!"
Nhìn thấy anh Dương lo lắng và tức giận như vậy, Minji không kìm nén được nữa. Tất cả những uất ức, đau đớn dồn nén bấy lâu nay như vỡ òa, cậu bật khóc nức nở. Những giọt nước mắt lăn dài trên má, cơ thể cậu run lên từng đợt.
Anh Dương nhìn em trai mà lòng đau như cắt. Anh không biết phải làm gì ngoài việc nhẹ nhàng xoa lưng, lấy khăn giấy cho Minji lau nước mắt.
"Thôi, có anh đây rồi. Đừng khóc nữa!"
Minji dần dần lịm đi trong vòng tay ấm áp của anh trai, những giọt nước mắt cuối cùng rơi xuống, cuốn đi những đau thương chất chứa bấy lâu nay. Cậu chìm vào giấc ngủ với một tâm hồn nhẹ nhõm hơn.
Nghĩ đến đây thôi cũng khiến cậu vui sướиɠ vô cùng vì biết bản thân phải may mắn đến nhường nào mới có được nhiều người yêu thương cậu đến thế.
_____________
12 giờ đồng hồ trên máy bay cũng dần trôi qua. Cả bọn vẫn tỉnh táo sau một chuyến đi dài. Ngay lập tức, Minji cùng đồng đội lập tức thu xếp đến tổng duyệt sân khấu. Buổi tổng duyệt cũng khá ok, không ai mắc lỗi gì cả, trưởng nhóm Eunho cũng thầm hy vọng cho buổi lưu diễn ở Las Vegas được suôn sẻ.
Sau khi cả bọn đi ăn nhanh buffet dưới sảnh 2 của khách sạn thì lại nhanh chóng về phòng nghỉ ngơi chút đã. Cả nhóm hẹn tập trung lại tại phòng anh Alex chơi uno một lát rồi mới đi ngủ. Tranh thủ chút thời gian trống trước khi Eunho tới, bọn nhỏ Sungchan, Minji và Kudo đã có mặt trước tại phòng Alex thì lại bày trò nghịch ngợm quay Tiktok nữa rồi.
“Lại nhí nhố nữa hả mấy đứa?”
Eunho cười phì, mở cửa bước vào. Trên tay anh là túi đồ ăn vặt đầy ắp bánh kẹo và nước ngọt. Hóa ra anh Eunho đến trễ là do phải ghé tạt ngang cửa hàng Circle-K đối diện khách sạn mua ít đồ. Anh biết thế nào tụi nhỏ cũng sẽ thèm nhai nhai cái gì đó trong miệng khi chơi game. Quả là chỉ có anh trưởng nhóm là hiểu rõ bọn nhỏ này thích gì nhất.
“Anh ơi, nhanh nhanh vào chơi game nào!”
Sungchan vội chạy đến đỡ hộ Eunho túi đồ ăn. Cu cậu có vẻ thèm chơi uno lắm rồi đây. Thế là cả 5 người cùng ríu rít, chụm đầu lại ngồi thành vòng tròn, háo hức vừa chơi vừa cười ha hả, hô hố.