Chương 23

Minji lắc đầu:

"Em tự làm được mà!"

"Không được cãi! Tao lo cho mày đó. Mai cứ để tao chở đi."

Nghe vậy, Minji chỉ biết cười rồi gật đầu đồng ý. Cảm giác được anh trai lo lắng làm cậu thấy lòng ấm áp lạ thường. Cậu chìm vào giấc ngủ với một nụ cười hạnh phúc trên môi.

Sáng hôm sau, cả hai thức dậy sớm, ra chợ ăn hủ tiếu nóng hổi. Minji húp một miếng nước lèo, cảm nhận vị ngọt thanh lan tỏa trong miệng mà lòng vui không tả nổi. Gió quê l*иg lộng, nắng sớm chan hòa, Minji cảm nhận sự an yên mà bấy lâu nay cậu chưa từng có được. Ăn xong, anh Dương liền chở cậu lên trạm y tế như đã hứa.

Đến trạm y tế, bác sĩ cẩn thận mở băng vết thương của Minji ra kiểm tra. Nhìn thấy dấu vết sần sùi trên da, ông cau mày rồi buột miệng cảm thán:

"Đứa nào mà tàn ác lấy bàn ủi dí lên chân người ta như thế này?"

Minji thoáng giật mình nhưng vội chống chế:

"Dạ không có đâu bác sĩ! Con bị xe tông chứ ai lại dí bàn ủi…"

Anh Dương đứng bên cạnh, thấy biểu cảm lúng túng của Minji mà lòng sinh nghi. Bác sĩ cũng như hiểu ý cậu nên giả vờ hùa theo:

"À à, chắc tại tôi già cả, mắt không rõ nên nhìn nhầm rồi!"

Minji nghe thế, trong lòng thả lỏng được chút. Hy vọng anh Dương cũng sẽ không nghi ngờ gì thêm.

Trên đường về, anh Dương im lặng khác thường. Khi về đến nhà, má hai đã chuẩn bị xong cơm trưa, cậu út vừa đi cuốc đất về, mồ hôi nhễ nhại nhưng miệng cười toe toét. Mọi người lại cùng nhau quây quần bên mâm cơm đầy ắp tiếng cười.

Sau bữa ăn, ai cũng chui vào phòng ngủ trưa để tránh cái nắng gay gắt bên ngoài. Minji vừa đặt lưng xuống giường thì anh Dương nghiêng người nhìn cậu chằm chằm rồi trầm giọng hỏi:

"Duy, vết thương ở chân mày thật sự là do tai nạn xe sao?"

Minji xoay người, cố lảng tránh ánh mắt anh, cậu cố gắng chối nhưng anh Dương không chịu bỏ qua.

“Mày đừng lừa anh, anh cũng học y, mấy lời bác sĩ nói là thật đúng không?”

Minji nghe thế liền hoảng hốt, cậu sao lại quên mất anh Dương cũng đang là sinh viên năm 3 ngành y được chứ. Biết không thể nào múa rìu qua mắt thợ, nhưng cậu cũng chẳng biết làm gì khác ngoại trừ lấy chăn trùm kín người lại, rồi giả vờ đi ngủ.

Nhưng anh Dương vẫn đâu chịu buông tha, anh nắm lấy bả vai của Minji rồi xoay người cậu lại:

“Mày nói thật hoặc anh đi méc bà ngoại!”

“Không được méc ngoại!”

Minji giật mình hét lớn, rồi như sợ bị ngoại và má hai đang ngủ phòng kế bên phát hiện. Minji vội lấy tay bụm miệng lại.