Mọi người đều quay sang chờ đợi câu trả lời của Minji. Cậu hít sâu một hơi, cố nặn ra một nụ cười nhẹ nhàng:
"Dạ… con bị xe tông bên Hàn Quốc. Không sao đâu má, giờ đỡ nhiều lắm rồi."
Nghe thế, cậu út tò mò mấy câu:
“Rồi bên kia có bồi thường gì không hay tụi nó bỏ chạy? Chân của con chừng nào mới không cần phải chống nạng nữa?”
Minji mỉm cười:
“Với bên kia thì ba mẹ con cũng giải quyết rồi ạ! Tại người ta cũng nghèo nên làm khó thì tội nghiệp người ta….”
“Mẹ con lúc nào cũng vậy…. hở ra là tội nghiệp người này, người kia chứ con mình thì không tội nghiệp. Gặp cậu là ba của con, cậu làm tới cùng để coi ai dám ăn hϊếp con.”
Cậu út cũng tức giận và cảm thấy bất bình thay cho Minji. Cậu cũng chỉ lắc đầu cười. Trong cái nhà này, cậu út là người nóng tính nhất rồi còn gì! Không chỉ nóng tính, cậu út chính là kiểu người đầu đội trời chân đạp đất, nói được làm được. Ai cũng phải nể cậu ba phần.
Má hai nghe vậy bèn tặc lưỡi, thở dài một hơi:
"Thôi… cứ coi như là bây vừa làm phước mà… vừa xả cho hết cái xui từ giờ đến cuối năm đi. Con phải hết sức cẩn thận nghe chưa, may mà vẫn không sao. Về đây rồi thì cứ tịnh dưỡng, có má hai lo."
Minji cười gật đầu, lòng tràn đầy cảm xúc ấm áp. Được quan tâm như thế này, cậu thấy lòng nhẹ nhõm hơn rất nhiều.
Chiều đến, cả bốn cậu cháu cùng chèo xuồng ra hồ hái bông súng. Mặt nước lấp lánh dưới ánh nắng chiều dịu nhẹ. Cậu út Dàng vững tay chèo, chị Dung thì nhanh nhảu chọn những bông đẹp nhất, còn Minji và anh Dương thì thích thú đùa nghịch té nước vào nhau. Tiếng cười vang vọng giữa không gian yên bình của miền quê.
Khi về nhà, cậu út cùng chị Dung liền bắt tay vào làm món gỏi bông súng thịt heo. Mùi thơm của thịt nướng, mùi cay nhẹ của nước mắm làm Minji cảm thấy bụng đói cồn cào. Đến bữa cơm tối, cả nhà quây quần bên nhau, vừa ăn vừa trò chuyện rôm rả.
Sau bữa ăn, Minji cùng anh chị em theo bà ngoại lên bàn thờ tổ tiên thắp nhang. Nhìn làn khói nhang bay lên cao, Minji cảm nhận rõ sự thiêng liêng và gần gũi. Ở Hàn Quốc, nhà cậu không có bàn thờ tổ tiên, không có những buổi quây quần thế này. Không khí bên đó đôi khi thật lạnh lẽo, trống trải. Nhưng ở đây, cậu cảm nhận được sự ấm áp từ những người thân yêu, sự gắn kết mà bao lâu nay cậu đã vô cùng khao khát.
Lúc đi ngủ, Minji nằm cùng anh Dương, còn chị Dung ngủ với má hai, cậu út thì ở với bà ngoại để chăm sóc bà. Trước khi ngủ, anh Dương vỗ vai Minji rồi nói:
"Mai tao chở mày ra trạm y tế rửa vết thương, coi có cần thuốc gì không."