Chương 21

“Dạ con hiểu mà…”

Minji nói rồi cậu cúi mặt xuống soạn đồ tiếp. Mẹ chỉ có thể lo lắng nhìn đứa con trai bé bỏng của mình đầy chú sót.

Cứ thế là chỉ có một mình Minji tay chống nạng lủi thủi về Việt Nam. Nhưng mà cậu biết bản thân sẽ không phải một mình chống chọi nữa. Ở đây cậu không cần phải gồng mình lên chịu đựng. Minji có anh Dương sẽ đưa cậu đi chơi, chị Dung sẽ làm bánh cho cậu ăn và cậu út sẽ cho cậu đi qua cồn câu cá.

Hôm nay, cậu vừa về quê. Chưa bước đến cổng nhưng đã vọng ra mùi bún thịt xào thơm lừng. Từ trong bếp, má hai mừng rỡ chạy ra, tay má vẫn chưa vội buông đôi đũa đang nấu xuống. Mặt má hớn hở ôm chầm lấy cậu.

“Chèng đéc ơi, Duy mới về hả con? Sao bây ốm dữ vậy.”

Nói rồi má hôn Minji một cái, cậu cũng ôm lại má một cái thật chặt.

“Má ơi con về rồi. Con nhớ má quá!”

Ở quê, Minji tên là Quốc Duy. Má hai là người thương cậu nhất sau mẹ và bà ngoại. Khi còn nhỏ, Minji thường được má hai chăm sóc. Cậu thích nhất là được ăn những món má nấu. Má nấu bánh rất khéo. Món nào má cũng biết nấu cả.

Ngoại cũng lật đật chống gậy bước chậm rãi ra đón cậu. Minji chỉ mới rời đi có một năm thôi mà ngoại nay đã yếu dần rồi. Điều này làm cho cậu rất đau lòng. Minji vội chạy lại nâng tay đỡ lấy ngoại. Dáng người bà nhỏ nhắn, chỉ cao bằng phân nửa cậu. Ngoại hiền từ dang tay chào đón cậu vỗ về.

“Con về rồi ngoại ơi!”

Hai mắt cậu rưng rưng chựt khóc. Giọng ngoại run run bảo:

“Con… vào cắm…nhang cho ông ngoại… đi…”

“Dạ vâng.”

Nói rồi Minji đỡ ngoại vào trong ngồi. Cậu thắp nhang cho ông ngoại rồi cùng má hai, bà ngoại và hai anh chị họ xuống ăn cơm. Chị Dung nhanh nhảu múc ngay một thìa thịt to đùng cho cậu.

“Mày ăn nhiều vào nhé! Chị đi mua thịt vất cả lắm đấy.”

“Mày không ăn, tao ăn hết ráng chịu.”

Anh Dương cũng phụ họa thêm vài câu. Cậu út Dàng thấy thế cười khoái chí.

“Ăn lẹ đi, rồi chiều mát mát xíu, tụi mình ra bơi xuồng đi hái bông súng về làm gỏi thịt gà nhậu buổi tối he!”

“Rồi oki lun! Chốt nhe!!” Minji cười hì hì. Cậu thích nhất là món gỏi bông súng thịt heo do cậu út làm lắm. Cậu út Dàng tuy nấu cơm thì tệ nhưng làm mồi nhậu thì khỏi phải chê.

Má hai vừa chan thêm nước lèo vào bát của Minji vừa liếc nhìn cậu với vẻ quan tâm.

"Mà chân con đỡ chưa? Mẹ con có nói qua nhưng má muốn nghe chính miệng con kể coi!"