Chương 43

Sầm Tư Dương bất đắc dĩ quay đầu lại nhìn, nhưng chỉ thấy mái tóc đen ngắn trước mắt. Anh thở dài bất lực, đưa tay xoa đầu hắn. Trần Lam An hôm nay có gì đó khác lạ, tự dưng lại ôm chặt lấy anh như vậy. Dù ngạc nhiên, anh cũng không giãy ra, chỉ dịu dàng vỗ về hắn: “An, có chuyện gì thế?”

Trần Lam An không ngẩng đầu: “Để tôi ôm một lát.”

Sầm Tư Dương buông điện thoại xuống, ánh mắt dịu dàng dõi theo hắn: “Sao thế? Có chuyện gì xảy ra phải không?”

“Không có. Chỉ là muốn ôm cậu.”

“Đừng nói dối tôi.”

“Xin lỗi.”

“Xin lỗi vì chuyện gì?”

Sầm Tư Dương xoay hẳn người lại, giang tay ôm lấy tấm lưng rộng của hắn, cả thân thể chôn trong lòng hắn. Anh khẽ nhắm mắt, tâm trí chập chờn. Thực ra, anh chẳng biết nên nghĩ gì nữa, bởi điều anh khát khao bấy lâu giờ đây lại đang hiện hữu.

Trần Lam An chậm rãi ngẩng đầu. Đôi mắt trầm đυ.c của hắn phản chiếu rõ bóng hình anh. Hắn cúi xuống, nhẹ nhàng hôn lên má anh: “Chỉ là muốn xin lỗi thôi. Xin lỗi cậu, xin lỗi rất nhiều.”

Sầm Tư Dương không né tránh. Anh khẽ run, nhưng nhanh chóng thả lỏng, để mặc cho hơi ấm từ bờ môi hắn thấm dần vào làn da. Nụ hôn ấy không vội vã, không bùng cháy, chỉ dịu dàng đến mức khiến trái tim anh mềm ra, run rẩy như vừa được chạm đến nơi sâu kín nhất.

Đôi mắt anh ngẩng lên, bắt gặp ánh nhìn kiên định của Trần Lam An. Trong khoảnh khắc ấy, trái tim Sầm Tư Dương đập loạn, từng nhịp như muốn phá vỡ l*иg ngực. Hơi thở cả hai quấn vào nhau, mơ hồ, nóng bỏng, khiến khoảng cách vốn đã chẳng còn bao nhiêu giờ như hoàn toàn biến mất.

Anh không biết mình lấy dũng khí từ đâu, chỉ cảm thấy nếu tiếp tục im lặng thì sẽ bị nhấn chìm trong đôi mắt kia. Sầm Tư Dương nghiêng đầu, chủ động dùng chính đôi môi mình đáp trả. Nụ hôn ban đầu vụng về nhưng chân thành, giống như thổ lộ tất cả tâm tình giấu kín bấy lâu.

Trần Lam An khẽ giật mình, đôi tay đang siết lấy eo anh theo bản năng lại càng ôm chặt hơn. Bờ môi hắn dán lên, mang theo sự kìm nén đã lâu, dần trở nên sâu và gấp gáp. Đầu lưỡi khẽ lướt qua, mùi vị ngọt ngào xen lẫn hơi thở dồn dập khiến Sầm Tư Dương run lên từng hồi, cả cơ thể như mềm nhũn trong vòng tay hắn.

Trong căn phòng yên tĩnh, chỉ còn tiếng tim đập vội vã của hai người vang vọng, hòa vào nhau thành nhịp điệu dồn dập khó phân biệt. Mái tóc Sầm Tư Dương cọ vào má hắn, ngứa ngáy mà thân mật, từng nhịp hô hấp quấn quýt khiến cả hai như rơi vào một thế giới chỉ còn lại nhau.

Nụ hôn ấy kéo dài, không ai muốn rời ra trước. Khi cuối cùng buộc phải tách ra để thở, hơi thở cả hai đều hỗn loạn, nóng rực phả lên da thịt nhau. Đôi mắt Sầm Tư Dương còn ươn ướt, đỏ hồng nơi khóe mắt, như vừa khóc vừa cười.

Trần Lam An áp trán mình vào trán anh, giọng khàn khàn, run run khẽ gọi: “Tư Dương…”

Sầm Tư Dương ngước nhìn hắn, hơi thở vẫn gấp gáp, nhưng ánh mắt lại dịu dàng đến lạ thường. Anh đưa tay chạm nhẹ lên gò má hắn, đôi môi khẽ mấp máy, chỉ để lại một câu thì thầm rất nhỏ: “Đừng xin lỗi nữa… chỉ cần ở bên tôi.”

Sau Tết, trong chợ vẫn còn sót lại không khí năm mới. Hoa đào, hoa mai được rao bán, vài câu đối đỏ vẫn dán trên vách tường nhà dân chưa kịp gỡ xuống. Sầm Tư Dương ngẫm nghĩ, có lẽ đây cũng coi như một cái Tết muộn mà anh được đón cùng Trần Lam An.

Khi cả hai trở về, đồng hồ đã chỉ tám giờ tối. Trần Lam An xắn tay áo vào bếp nấu cơm, còn Sầm Tư Dương cũng muốn phụ giúp. Hắn không ngăn cản, chỉ cho anh cách nhặt rau, để anh ngồi ở một góc nhỏ. Chính mình thì vừa nhóm bếp, vừa nấu canh khoai, lại rán thêm chút thịt.

Hắn không rõ anh có phải kiêng ăn để giữ dáng hay không, nhưng từ trước tới nay chưa bao giờ thấy anh nhắc tới. Cơm hắn nấu, Sầm Tư Dương đều ăn hết, chưa từng tỏ vẻ dè dặt. Nghĩ lại, Trần Lam An thở dài, thừa nhận mình thật sự chẳng biết bao nhiêu về người này. Công việc của anh, gia đình, bạn bè, hay cả những mối quan hệ xung quanh, hắn đều mù tịt.

Hắn cười khẽ, thấy mình thật đáng trách, yêu một người mà chẳng hiểu gì về họ. Nhưng nghĩ kỹ, cũng không hẳn do mình, vì Sầm Tư Dương chưa từng mở lời kể. Hai người yêu nhau như trong bóng tối, chỉ cảm nhận hơi thở, mà không nhìn rõ hết đối phương.

Đến khi cơm chín, thức ăn cũng vừa dọn ra. Bữa cơm hôm nay, đối với Sầm Tư Dương, là bữa cơm ấm áp và hạnh phúc nhất. Anh ăn nhiều hơn hẳn mọi khi, chẳng rõ là do tay nghề nấu nướng của Trần Lam An tiến bộ, hay vì trong lòng có chuyện vui khiến khẩu vị cũng thêm phần ngon miệng.

Bữa cơm kết thúc trong sự yên bình. Sầm Tư Dương không muốn rời đi, còn Trần Lam An cũng chẳng đuổi anh về. Từ khi hắn dọn tới căn nhà mới này, anh là vị khách thứ hai bước chân vào.

Trần Lam An lấy ra một bộ quần áo sạch sẽ, thậm chí chuẩn bị cả qυầи ɭóŧ mới cho anh. Sầm Tư Dương đỏ bừng mặt, lườm hắn một cái rồi ôm đồ chạy thẳng vào phòng tắm. Hắn nhìn dáng vẻ lúng túng ấy, không nhịn được khẽ cười.

Trong phòng tắm vang lên tiếng nước róc rách. Trần Lam An nằm dài xuống giường, ngửa mặt thở ra một hơi. Suốt từ sáng tới giờ, đầu óc hắn vẫn lâng lâng, khó tả. Nghĩ tới cảnh Sầm Tư Dương khóc vì chuyện ông hắn mất, lòng hắn lại dâng lên một tầng nặng nề. Ai đã nói cho anh biết chuyện đó?

Trần Lam An đưa tay xoa mặt. Cánh tay dài thả lỏng bên hông bỗng siết chặt thành nắm đấm. Hắn từng hứa sẽ chịu trách nhiệm với anh, nhưng lời hứa năm xưa với một người khác vẫn như xiềng xích ràng buộc, khiến hắn giằng co giữa hai luồng ý nghĩ đối lập.

Hắn ngồi dậy, kéo ngăn kéo bàn. Sâu bên trong, dưới vài thứ linh tinh là một phong bì mới toanh, không đề tên. Hắn mở ra, bên trong là một chiếc thẻ ngân hàng lạ, không phải loại thường dùng. Cầm nó trên tay, Trần Lam An có cảm giác như cầm phải cục than hồng, bỏng rát, chỉ muốn ném đi thật xa.

Trong lúc hắn còn đang suy nghĩ, Sầm Tư Dương đã tắm xong đi ra. Đến lượt hắn vào phòng tắm. Còn lại một mình, Sầm Tư Dương nằm xuống giường, lần đầu có cơ hội ngắm kỹ căn nhà nhỏ này. Đồ đạc ít ỏi, đa phần như đã có sẵn từ trước, khi hắn dọn tới cũng không thêm gì mới. Căn nhà vốn nhỏ, đáng lẽ phải chật, nhưng lại trống trải đến mức khiến người ta cảm thấy lạnh lẽo.

Đến khi Trần Lam An tắm xong đi ra, anh đã thϊếp đi từ lúc nào. Nửa người còn ngồi trên giường, chân vẫn chạm đất, dáng vẻ ngủ quên lơ ngơ. Hắn thở dài bất lực, sợ anh nằm thế sẽ nhiễm lạnh, bèn cúi người ôm lấy, đặt anh ngay ngắn lên giường rồi kéo chăn đắp cho cẩn thận.

Đang định rời đi, hắn bỗng thấy tay áo mình bị nắm chặt. Trần Lam An cúi nhìn, thấy gương mặt say ngủ của anh vẫn còn chút ửng hồng. Hắn khẽ cười, cúi xuống hôn lên trán, vỗ nhẹ mu bàn tay anh để trấn an. Khi ngón tay anh hơi nới lỏng, hắn mới rút ra, tắt đèn, rồi chậm rãi lên giường, vòng tay ôm anh vào lòng.

Khi nghe Trần Lam An nói sẽ chịu trách nhiệm, Sầm Tư Dương thoạt nhìn chỉ gật nhẹ, vẻ mặt bình thản như không để tâm. Thế nhưng trong lòng anh lại rộn ràng một niềm vui khó giấu, nơi ngực nóng lên từng nhịp. Anh không vội nói ra, chỉ mỉm cười nhạt, đáp với hắn.

“Để tôi suy nghĩ kỹ đã, rồi sẽ trả lời cậu sau.”

Trần Lam An gật đầu, không hề thúc ép. Hắn nghĩ, nếu anh không sợ, vậy hắn vội vã làm gì cho thêm áp lực.

Ngày ngày, hắn vẫn phải đi làm. Công việc ở nhà hàng bận rộn, không có khái niệm nghỉ dài. Với hắn, nghỉ quá lâu chẳng khác nào chấp nhận mất việc. Hắn vốn biết rõ mình đang sống trong hoàn cảnh nào, vì thế từ trước tới nay rất ít khi xin nghỉ, ngoại trừ vài ngày giỗ bố mẹ và ông.

Còn Sầm Tư Dương thì khác, rảnh rỗi hơn, lại không muốn rời xa hắn. Thế là anh chủ động đưa đón Trần Lam An đi làm, dù sao thì buổi tối hắn cũng ở lại nhà anh để nấu cơm cho anh. Căn nhà dần như có thêm hơi người.

Hắn gần như ngày nào cũng ở cạnh anh, song trong nhà vẫn thiếu nhiều đồ dùng. Thỉnh thoảng, hắn lại phải quay về nhà mình để tắm giặt, khiến anh thấy bất tiện vô cùng.

Một hôm, Sầm Tư Dương suy nghĩ hồi lâu rồi buột miệng hỏi, không chút do dự: “Cậu có ngày nghỉ nào không? Tôi muốn đưa cậu đi siêu thị.”

Trần Lam An thoáng ngập ngừng. Nghề phục vụ nhà hàng vốn không có lịch nghỉ rõ ràng như dân công sở, không phải cứ cuối tuần là được nghỉ. Hắn lao động tay chân, có làm mới có tiền, nghỉ thì coi như mất thu nhập.

Nhưng nhìn quyết tâm trong mắt anh, hắn cuối cùng cũng mềm lòng. Sau khi cân nhắc, hắn đồng ý xin nghỉ nửa buổi sáng. Buổi sáng vốn ít khách hơn chiều, mà quản lý lại không quá khắt khe, nên hắn dễ dàng được chấp thuận.

Hôm ấy, Trần Minh Vũ đảm nhiệm vai trò tài xế, cậu lái xe đưa cả hai tới siêu thị trong thành phố. Cậu tò mò quay đầu lại hỏi: “Anh Dương, anh định mua gì thế? Trong nhà đâu có thiếu đồ gia dụng. Đồ ăn thì anh An mua chật kín tủ rồi còn gì.”

Sầm Tư Dương cũng không hề giấu giếm, dù sao Trần Minh Vũ còn phải qua nhà anh nhiều: “Mua đồ cho Dương, cậu ấy sẽ ở nhà tôi. Đi đi, đi lại về nhà quá phiền.”

Trần Lam An hoàn toàn không hay biết ý định của Sầm Tư Dương rủ hắn đi siêu thị. Cho đến khi nghe xong, hắn mới sững người. Hắn có đồng ý ở nhà anh từ khi nào sao? Anh còn chưa nói gì với hắn về chuyện này.

Sầm Tư Dương nhận ra có ánh mắt khó hiểu đang nhìn mình. Anh bình tĩnh quay sang: “Cậu bây giờ đều ở nhà tôi, có về nhà mấy đâu. Cứ đi đi, đi lại về tắm giặt tốn thời gian, chi bằng mua đồ cho cậu để ở nhà tôi luôn.”

“...Sao cậu không nói cho tôi trước một tiếng?”

“Có cái gì để nói.”

Trần Lam An thấy anh đang cứng đầu, định mở miệng lại thôi, cuối cùng vội lên tiếng trước: “Cậu muốn tôi ở lại nhà cậu thì cũng phải bảo tôi trước để tôi chuẩn bị chứ. Cũng đâu cần mua đồ, tôi còn bao nhiêu quần áo ở nhà cơ mà.”

Sầm Tư Dương nghe thế càng thấy khó chịu, lời lọt tai vào liền hóa thành gai nhọn. Anh trừng mắt nhìn hắn, giọng lộ vẻ gắt gỏng: “Đấy là do cậu tự mua. Nhưng đi mua đồ lần này là tôi mua cho cậu. Nó khác nhau, cậu hiểu không?”

Trần Lam An không hiểu vì sao anh lại hơi kích động đến vậy. Hắn vội đưa tay ra trấn an: “Hiểu rồi, hiểu rồi. Cậu bình tĩnh nói chuyện. Nhưng ý tôi là quần áo tôi có nhiều rồi, không cần mua thêm, phí tiền. Tôi mặc cũng không hết. Mà tôi đi làm suốt ngày, làm sao có thể mặc quần áo mới đi làm được. Cậu hiểu ý tôi không?”

Sầm Tư Dương tất nhiên hiểu, nhưng anh chẳng mấy bận tâm. Anh kiên quyết: “Quần áo mới cũng chỉ là quần áo. Tôi không sợ phí tiền. Tôi có rất nhiều tiền, và tôi muốn mua quần áo cho cậu.”

Trần Minh Vũ ngồi nghe từ đầu đến cuối, cảm thấy có phần cạn lời. Một người thì cố chấp không muốn cho đối phương tốn tiền, một người thì lại khăng khăng muốn bỏ tiền mua cho đối phương.

Cậu bật cười khẽ, lên tiếng khuyên nhủ: “Anh An, anh Dương chỉ đơn giản muốn mua cho anh quần áo thôi. Đấy là tấm lòng anh ấy dành cho anh. Giờ anh từ chối thì buồn lắm. Với cả anh Dương không thiếu tiền đâu, anh đừng tiếc. Quần áo mới đâu phải có dịp mới được mặc. Quần áo cũ không phải từng là quần áo mới à? Anh nhận đi, em thấy trái tim anh Dương sắp vỡ nát rồi.”

Sầm Tư Dương lập tức liếc sang Trần Minh Vũ bằng ánh mắt trừng cảnh cáo. Nhưng Trần Minh Vũ giả vờ không hay biết, thậm chí còn cười thành tiếng, rồi lại chuyên chú lái xe.

Trần Lam An nghe xong thì khẽ liếc anh, không nói gì nhiều. Hắn len lén cầm lấy tay anh. Nhưng Sầm Tư Dương vẫn còn giận, anh hất tay hắn ra, cố tỏ ra lạnh lùng, không muốn để ý tới hắn.

Trần Lam An đành làm bộ tội nghiệp, ánh mắt như con chó con bị bỏ rơi, dáng vẻ biết lỗi khiến người ta khó lòng phớt lờ. Quả nhiên, gương mặt lạnh của Sầm Tư Dương chẳng giữ được lâu. Cuối cùng anh chỉ “hừ” một tiếng rồi để mặc cho hắn nắm lấy tay mình.

Khóe miệng Sầm Tư Dương khẽ cong lên, ánh mắt lấp lánh vẻ hài lòng. Trần Lam An liền nhân cơ hội sát lại gần, thì thầm bên tai anh: “Cảm ơn cậu.”

Hai má Sầm Tư Dương bất giác đỏ bừng. Anh vội quay mặt ra ngoài cửa sổ, che đi vẻ ngượng ngùng. Trong lúc Trần Minh Vũ đang tập trung lái xe, Trần Lam An bất chợt nghiêng người, hạ một nụ hôn thật nhanh lên khóe môi anh.

Sầm Tư Dương bỗng chốc sững sờ. Đôi mắt anh mở lớn, trong ánh mắt xinh đẹp ấy phản chiếu rõ hình ảnh hắn. Trần Lam An mỉm cười cong mắt, vui vẻ nhìn anh như cố tình khıêυ khí©h.

Gương mặt Sầm Tư Dương càng đỏ bừng, lửa nóng lan lên tận vành tai. Trái tim anh đập thình thịch, hỗn loạn đến mức như muốn vỡ tung khỏi l*иg ngực. Hơi thở rối loạn, đầu óc trống rỗng vài giây. Trong khoảnh khắc ấy, anh vừa ngỡ ngàng vừa tức giận, tức vì hắn lại dám hôn trộm, hơn nữa trong xe còn có Trần Minh Vũ ngồi đó, nếu bị phát hiện thì thể diện của anh biết để đâu.

Anh nghiến răng, ánh mắt lập tức phóng sang Trần Lam An, vừa muốn mắng chửi, vừa muốn trừng phạt hắn ngay lập tức. Nhưng khi ánh mắt bắt gặp nụ cười cong cong kia, khi thấy hắn chẳng chút sợ hãi, trái tim anh càng đập loạn hơn. Cơn giận chưa kịp bùng lên đã bị thứ cảm giác khác chen vào.

Thật nực cười, rõ ràng anh nên nổi giận, vậy mà trong lòng lại trỗi dậy một niềm vui thầm kín. Vui vì hắn đã dám chủ động bước gần thêm một bước, dám ngang ngược hôn anh giữa ban ngày, dám cho thấy hắn coi trọng mối quan hệ này đến nhường nào. Cái hôn lén lút, táo bạo ấy, thay vì khiến anh ghét bỏ lại khiến anh bối rối, thậm chí còn thấy ngọt ngào đến lạ.