Phòng làm việc của đạo diễn nằm ở cuối hành lang, cửa gỗ sơn nâu, trên bảng tên đã bạc màu theo năm tháng. Trần Lam An đứng trước cửa một lúc lâu, ngón tay chạm vào tay nắm lạnh ngắt, lòng ngổn ngang, mãi mới dồn đủ dũng khí để gõ ba tiếng.
“Tách… vào đi.” Giọng đạo diễn vọng ra.
Trần Lam An đẩy cửa bước vào. Căn phòng yên tĩnh, mùi trà nóng thoang thoảng. Đạo diễn ngồi sau bàn, chiếc kính gọng bạc trượt thấp xuống sống mũi, trước mặt là một chồng kịch bản. Ông ngẩng đầu nhìn hắn, ánh mắt hiền nhưng sắc, như đã đoán được phần nào.
“Sao lại đến đây giờ này? Có chuyện gì à?” Đạo diễn buông bút, khẽ dựa người ra ghế.
Trần Lam An hít sâu, cố giữ giọng bình tĩnh: “Thưa anh, em muốn xin nghỉ hẳn.”
Căn phòng bỗng chốc im phăng phắc. Kim giây đồng hồ trên tường chạy “tích tích” đều đặn, như gõ nhịp vào sự lặng im nặng nề ấy. Đạo diễn không nói ngay, chỉ tháo kính đặt xuống bàn, chậm rãi nhìn hắn.
“An, cậu nói thật sao? Cậu làm tốt lắm, mỗi vai cậu đi qua, tôi đều thấy sự tiến bộ. Tại sao lại đột ngột như vậy?”
Đôi bàn tay Trần Lam An nắm chặt, khớp ngón tay trắng bệch. Hắn cúi đầu, giọng nghẹn lại: “Em… không còn đủ sức nữa. Mỗi lần đứng trước micro, em lại thấy mình kiệt quệ. Emsợ rằng, nếu cố thêm, em sẽ hỏng mất. Xin anh cho em rời đi.”
Ánh mắt đạo diễn chợt tối xuống. Anh ngả người ra sau, đôi môi mấp máy như muốn giữ lại, nhưng rồi chỉ thở dài. Anh đứng dậy, vòng qua bàn, đặt tay lên vai hắn.
“Tôi tiếc lắm, An à. Cậu có tài, có tâm, hiếm người như vậy trong nghề. Nhưng nếu cậu đã quyết, tôi cũng không níu kéo. Chỉ mong con nhớ, cánh cửa này lúc nào cũng mở cho con quay lại.”
Nghe đến đó, hắn cắn chặt môi, cúi đầu thật thấp, gần như muốn che đi mọi cảm xúc. Đạo diễn khẽ vỗ vai hắn.
Ra đến cửa, ánh nắng ngoài trời rọi vào mắt, chói chang đến mức hắn phải nheo lại. Hắn hít thật sâu.
Giờ nghỉ trưa, cả đoàn phim rộn ràng tản đi lấy cơm hộp mà nhân viên đã chuẩn bị sẵn. Tiếng giấy hộp sột soạt, tiếng thìa gõ lách cách vang lên khắp nơi. Ai nấy đều tranh thủ ăn để buổi chiều còn tiếp tục công việc.
Sầm Tư Dương lại chẳng mấy hứng thú. Anh chỉ lặng lẽ quay về lều, định nằm nghỉ một lát, tiện thể tẩy đi lớp trang điểm còn dính trên mặt. Trong khi đó, Trần Minh Vũ chạy ra xe, cẩn thận lấy cặp l*иg cơm mà mình chuẩn bị.
Khi quay lại, cậu khựng người vì chỗ ghế nghỉ trống trơn, bóng dáng Sầm Tư Dương đã biến mất. Cậu đoán ngay anh đã vào lều rồi, bèn vội vàng bước nhanh về phía đó.
Thế nhưng, khi vừa đến gần, bất ngờ có người từ xa tiến lại, nắm lấy tay cậu, kéo khựng lại.
“Anh Vũ.”
Trần Minh Vũ thoáng giật mình, quay đầu. Nguyễn Khiêm Phong đứng sát ngay phía sau, khoảng cách gần đến mức cậu có thể cảm nhận rõ ánh mắt đối phương. Xung quanh, đoàn phim vẫn mải mê ăn uống, chẳng ai để ý đến họ.
Trần Minh Vũ khẽ mỉm cười, nhưng nụ cười ấy chỉ mang chút lễ phép xa cách: “Phong à, còn chưa đi ăn cơm sao? Ở đây làm gì?”
Nghe giọng cậu lạnh nhạt khác thường, Nguyễn Khiêm Phong thoáng sững lại. Trước kia, Trần Minh Vũ vẫn luôn niềm nở, đôi khi còn chủ động tìm đến trò chuyện, mang những chuyện lặt vặt về Sầm Tư Dương kể cho cậu nghe.
Nhưng giờ, thái độ xa cách cùng sự nhún nhường hời hợt này khiến Khiêm Phong cảm thấy có điều gì đó không ổn. Từ tối hôm ấy gọi điện không được, đối phương cũng không liên lạc lại, nay gặp lại đã hoàn toàn khác lạ. Trợ lý phía sau anh cũng nhanh chóng nhận ra sự thay đổi này.
Nguyễn Khiêm Phong cố gượng cười, đưa tay gãi đầu để che đi sự lúng túng: “Anh Vũ, sao tối hôm trước em gọi mà anh không nghe vậy?”
Trần Minh Vũ khẽ thở dài, rút tay khỏi bàn tay đối phương: “Tôi bận.”
Chưa bao giờ thấy cậu kiệm lời đến thế, cả Nguyễn Khiêm Phong và trợ lý đều khựng lại. Thực ra, trước kia Minh Vũ hay nói chuyện về Sầm Tư Dương, một phần vì trong lòng mến mộ anh, một phần vì nghĩ anh vẫn chưa vướng bận mối quan hệ nào, nên muốn âm thầm tác hợp.
Nhưng từ khi Trần Lam An xuất hiện, chỉ cần tinh ý một chút cũng đoán ra sự gắn kết giữa hai người kia. Minh Vũ hiểu rõ, mình không thể tiếp tục xen vào như trước được nữa.
Cậu lại thở dài, dứt khoát mở lời: “Phong này, từ giờ chúng ta không thể như trước được nữa. Là một trợ lý của nghệ sĩ, tôi đã mắc sai lầm lớn khi đem chuyện của nghệ sĩ nhà mình kể với người khác. Đó là việc sai trái. Tôi đã tự kỷ luật bản thân suốt thời gian qua, mà tiện hôm nay cậu có mặt, tôi cũng muốn nói thẳng. Từ nay, tôi không muốn chúng ta liên lạc nữa. Chào cậu.”
Nói xong, Trần Minh Vũ bước đi, bóng lưng nhanh chóng khuất dần sau tấm bạt lều.
Nguyễn Khiêm Phong cùng trợ lý đứng im bất động, ánh mắt đầy hoang mang. Trong lòng cậu trống rỗng, như thể có một nhát dao bất ngờ chém ngang. Cậu không ngờ mọi chuyện lại rẽ sang hướng này. Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì? Phải có nguyên nhân gì đó, Trần Minh Vũ mới có thể thay đổi nhanh chóng đến vậy. Làm gì có ai đột ngột cắt đứt như thế.
Nguyễn Khiêm Phong đứng ngây người tại chỗ, bàn tay vừa bị hất ra vẫn còn lơ lửng giữa không trung, cảm giác lạnh lẽo len lỏi khắp lòng bàn tay rồi lan dần ra khắp cơ thể. Nụ cười gượng vừa rồi đã tắt ngấm, để lại gương mặt thất thần như không kịp thích ứng với sự thay đổi đột ngột ấy.
Trợ lý đứng phía sau, định cất lời nhưng lại thôi, chỉ biết lo lắng quan sát.
Trong lòng Nguyễn Khiêm Phong dậy sóng. Cậu không thể tin nổi người trước mắt mình lại nói ra những lời dứt khoát đến vậy. Trước kia, Trần Minh Vũ đâu có thế. Vậy mà chỉ sau một đêm, tất cả đã thay đổi.
“Không muốn liên lạc nữa.” Năm chữ ấy như lưỡi dao sắc lạnh cắt ngang trái tim.
Khiêm Phong cắn môi, khóe môi mím chặt đến trắng bệch. Cậu cố tìm lý do hợp lý cho sự lạnh nhạt ấy. Phải chăng là do tối hôm trước mình lỡ nói điều gì sai?
Cậu chớp mắt liên tục, hy vọng lớp sương mờ trong đôi mắt sẽ tan đi, nhưng càng chớp lại càng thấy cay xè. Trước mặt, tấm bạt lều đã che khuất bóng dáng Trần Minh Vũ, giống như cánh cửa nặng nề khép chặt, ngăn mọi lối liên lạc còn sót lại.
Trước có Trần Minh Vũ làm gián điệp thì chịu chia sẻ thông tin, Sầm Tư Dương thích ăn gì, thích uống gì, mối quan hệ xung quanh có ai đánh khả nghi không. Giờ thì lôi đâu ra thông tin để cậu tiếp tục.
Cậu chỉ muốn theo đuổi Sầm Tư Dương, Trần Minh Vũ là cách gián tiếp để cậu hiểu thêm về. Vậy mà giờ đây, cách ấy đã không thể dùng được nữa. Trong lòng dâng lên một cảm giác mất mát khó tả, như thể một sợi dây bấy lâu nay âm thầm bện chặt đã bị cắt phăng đi, để lại vết thương rỉ máu.
Nguyễn Khiêm Phong vốn tự ti, không dám theo đuổi anh trực tiếp, mà chỉ có thể ở bên cạnh anh thỉnh thoảng mời anh ăn, uống để có thể tiếp cận.
Trợ lý thấy vậy bèn dè dặt hỏi: “Anh Phong, anh có sao không?”
Nguyễn Khiêm Phong gượng gạo hít sâu, ép ra một nụ cười méo mó: “Không sao…”
Nhưng sâu trong ánh mắt, nỗi hụt hẫng đã lộ rõ. Cậu không tin Trần Minh Vũ có thể thay đổi nhanh như vậy, trừ phi có một nguyên nhân quá lớn buộc cậu ta phải rạch ròi. Và trong đầu Nguyễn Khiêm Phong, cái bóng của Sầm Tư Dương lại hiện lên.
“Rốt cuộc là vì cái gì…” Nguyễn Khiêm Phong lẩm bẩm trong vô thức, ánh mắt dõi theo lều trại đã đóng kín, trong lòng ngổn ngang một mớ cảm xúc vừa phẫn nộ, vừa bất lực, vừa hoang mang đến khó chịu.
Sầm Tư Dương ngồi yên lặng trong phòng, đôi mắt lạnh lẽo nhìn ra khoảng không, nhưng từng lời nói ngoài kia vẫn vang vọng trong đầu anh. Nguyễn Khiêm Phong thích mình, điều này anh biết, nhưng cái khiến lòng anh khó chịu chính là việc Trần Minh Vũ đem tất cả những chuyện riêng tư thường ngày của anh kể lại cho cậu ta.
Đó vốn chỉ là những thói quen vặt vãnh, như thích ăn món gì, uống loại gì, hoặc có đang để ý đến ai không. Thoạt nghe thì chẳng có gì quan trọng, không phải bí mật quá mức nhạy cảm, nhưng với anh, việc trợ lý luôn theo sát bên mình lại lén lút tiết lộ, chẳng khác nào một sự phản bội âm thầm.
Cửa khẽ mở, Trần Minh Vũ bước vào. Ánh mắt cậu ngay lập tức chạm phải gương mặt tối sầm của anh. Trong phòng im lặng đến mức có thể nghe thấy tiếng thở dồn dập của chính mình. Cậu đứng khựng ở ngưỡng cửa, cảm nhận rõ ràng sự ngột ngạt bao trùm cả không gian.
Sầm Tư Dương không nói gì, cũng chẳng cần nói gì. Chính sự im lặng kia đã nặng nề như một lời kết tội.
Trần Minh Vũ chột dạ, thoáng khựng lại, tim đập mạnh, hai tay vô thức siết chặt lấy nhau, lòng bàn tay rịn mồ hôi lạnh. Cậu biết anh đã nghe thấy hết cuộc hội thoại ngoài kia, biết rằng chẳng còn đường nào chối cãi. Một thoáng bối rối lướt qua, rồi cậu hít sâu, cắn nhẹ môi dưới, cố gắng bước tới vài bước, cúi đầu nhận sai.
“Anh…” Giọng cậu nhỏ đến mức gần như tan trong không khí. Trần Minh Vũ cúi đầu, vai run nhẹ: “Là lỗi của em. Em không nên đem những chuyện đó ra ngoài. Em xin lỗi.”
Cậu nói xong liền im bặt, chẳng dám ngẩng mặt lên nhìn. Tư thế lúng túng, bàn tay níu chặt vạt áo như một đứa trẻ phạm lỗi. Trong lòng vừa sợ hãi vừa ân hận, chỉ mong anh tha thứ, chỉ mong anh chịu nói một lời, dù là trách mắng cũng tốt hơn cái im lặng khắc nghiệt này.
Sầm Tư Dương ngồi thẳng lưng trên ghế, ánh mắt không rời khỏi khoảng trống trước mặt, tựa hồ tâm trí anh đang trôi về một nơi xa xăm nào đó. Không một tiếng thở mạnh, không một cái chau mày hay nhíu mắt, sự bình tĩnh đến lạ lùng ấy lại khiến bầu không khí trong phòng càng thêm đáng sợ.
Trần Minh Vũ cúi gằm đầu, mồ hôi lạnh từng giọt rơi xuống mu bàn tay đang nắm chặt. Cậu không dám ngẩng lên, không dám đối diện ánh mắt anh, chỉ cảm nhận rõ từng giây trôi qua nặng nề như cả thế kỷ. Sự im lặng ấy chẳng khác nào một lưỡi dao cùn, từ từ cứa sâu vào tâm trí, khiến hơi thở trở nên gấp gáp mà vẫn không thoát ra được.
Rốt cuộc, Sầm Tư Dương cất tiếng, giọng nói trầm thấp nhưng vô cùng rõ ràng, từng chữ từng chữ như khắc vào tim người nghe: “Tôi không cần một người bên cạnh lại có thể lừa dối tôi. Dù không phải chuyện lớn, nhưng cái cách cậu làm khiến tôi không chấp nhận được.”
Câu nói ấy rơi xuống, lạnh lẽo và dứt khoát như phán quyết cuối cùng. Anh chậm rãi quay đầu lại, ánh mắt tối tăm, bình thản đến mức không phân biệt nổi là tức giận hay thất vọng: “Tôi nghĩ, tôi nên đuổi việc cậu.”