Sầm Tư Dương vốn định coi như không thấy, song ánh mắt đối phương lại đảo quanh tìm kiếm, cuối cùng dừng lại trên người anh. Hắn nhếch khóe môi, sải bước tiến đến, bộ dáng ngạo mạn, hống hách. Giọng nói cất lên kéo dài, mang theo chút châm chọc: “Anh Dương.”
Sắc mặt Sầm Tư Dương thoáng chốc sa sầm. Trông thấy biểu hiện ấy, Sầm Vũ Phong càng thêm đắc ý, niềm vui hả hê lộ rõ nơi khóe mắt.
Từ xa, vài người trong đoàn còn nán lại sau buổi họp báo, vừa thu dọn đạo cụ vừa thì thầm với nhau, ánh mắt kín đáo liếc về phía hai người họ. Không khí ở góc ấy tựa như có một dòng điện vô hình đang căng chặt, khiến ai nấy đều muốn nhìn nhiều hơn nhưng cũng không dám tiến lại gần.
Sầm Tư Dương cao hơn Sầm Vũ Phong một cái đầu, dáng người vững chãi đứng chắn một bên, khéo léo chọn góc khuất khiến người ngoài không thể trông rõ gương mặt anh. Chính trong khoảng lặng đó, anh khẽ cúi mắt xuống, dành cho kẻ trước mặt một ánh nhìn đầy khinh miệt. Đó không phải ánh nhìn giận dữ, mà là sự khinh bỉ lạnh lùng, tựa như đã in sâu từ máu mủ trong gia tộc họ Sầm.
Dù sao, Sầm Tư Dương vẫn là anh cả trong nhà, lớn tuổi nhất trong số thế hệ trẻ, lại còn là con trai duy nhất của chính thất, người có đầy đủ tư cách thừa kế gia sản của gia tộc. Vị trí ấy, không ai có thể lay chuyển. Còn Sầm Vũ Phong, chỉ là một đứa con riêng bị đưa về từ bên ngoài, gắn mác con của tiểu tam, vĩnh viễn chẳng thể sánh ngang. Trong gia tộc họ Sầm, hắn không được xem trọng, thậm chí ngay cả một chút yêu thích từ họ hàng cũng chẳng hề có.
Sầm Vũ Phong siết chặt nắm tay, hàm răng nghiến đến mức phát ra tiếng ken két. Trong đáy mắt hắn ánh lên từng tia hận ý. Hắn hận người đàn ông trước mặt, cớ gì cùng mang họ Sầm mà đối phương có tất cả, danh phận, quyền lực, tài năng, sự ngưỡng vọng của người ngoài. Còn hắn, ngoài cái họ “Sầm” kia thì chẳng có gì trong tay.
Hắn cũng oán hận Sầm Chính Quảng, lão cha già đã ép hắn mang lấy thân phận nhục nhã này. Vì sự trăng hoa của ông ta, hắn mới bị người đời dè bỉu, phải sống dưới danh nghĩa đứa con riêng không bao giờ được thừa nhận trọn vẹn. Trong lòng hắn vừa khao khát có được một lần được gọi là “con trai họ Sầm” đường hoàng, vừa căm hận chính sự tồn tại của bản thân. Cớ gì hắn cũng mang họ Sầm, cùng chung huyết mạch, mà người kia thì cao cao tại thượng, còn hắn mãi mãi chỉ là cái bóng thấp kém, bị xem thường ngay trong chính gia tộc máu mủ của mình.
Sầm Vũ Phong siết chặt nắm tay đến mức khớp xương trắng bệch, đôi mắt lửa hừng hực hướng về Sầm Tư Dương. Hắn cố gắng đứng thẳng, dù bên trong tim đầy căm hận và bất lực, vẫn muốn tỏ ra kiêu ngạo, không để ai nhìn thấy mình yếu thế.
Sầm Tư Dương cao hơn một cái đầu, đứng đó như một bức tượng lạnh lùng. Ánh mắt anh chỉ lướt qua Sầm Vũ Phong thoáng một lần, nhưng đủ khiến đối phương cảm nhận trọn vẹn sự khinh bỉ. Anh không nói gì, không cần lời lẽ nào để khẳng định vị thế, vì tất cả đã hiện rõ trong tư thế, ánh mắt và dáng đứng vững chãi của anh.
Sầm Vũ Phong cắn môi, cố gắng không để biểu cảm hằn học lộ ra quá mức, nhưng mỗi hơi thở gấp gáp, mỗi lần siết chặt nắm tay đều tiết lộ cơn giận âm ỉ.
Khoảnh khắc ấy, không gian dường như ngưng lại. Những người đứng từ xa thì thầm bàn tán, nhưng cả hai người họ như chẳng hay biết. Sầm Tư Dương vẫn giữ vẻ điềm tĩnh, tựa như dòng nước tĩnh lặng, còn Sầm Vũ Phong, ngọn lửa trong lòng đang âm ỉ bùng lên, sẵn sàng bùng nổ bất cứ lúc nào.
Từ xa, vài người trong đoàn còn nán lại sau buổi họp báo, vừa thu dọn đạo cụ vừa thì thầm với nhau, ánh mắt kín đáo liếc về phía hai người họ. Không khí ở góc ấy tựa như có một dòng điện vô hình đang căng chặt, khiến ai nấy đều muốn nhìn nhiều hơn nhưng cũng không dám tiến lại gần.
Sầm Tư Dương cao hơn Sầm Vũ Phong một cái đầu, dáng người vững chãi đứng chắn một bên, khéo léo chọn góc khuất khiến người ngoài không thể trông rõ gương mặt anh. Chính trong khoảng lặng đó, anh khẽ cúi mắt xuống, dành cho kẻ trước mặt một ánh nhìn đầy khinh miệt. Đó không phải ánh nhìn giận dữ, mà là sự khinh bỉ lạnh lùng, tựa như đã in sâu từ máu mủ trong gia tộc họ Sầm.
Dù sao, Sầm Tư Dương vẫn là anh cả trong nhà, lớn tuổi nhất trong số thế hệ trẻ, lại còn là con trai duy nhất của chính thất, người có đầy đủ tư cách thừa kế gia sản của gia tộc. Vị trí ấy, không ai có thể lay chuyển. Còn Sầm Vũ Phong, chỉ là một đứa con riêng bị đưa về từ bên ngoài, gắn mác con của tiểu tam, vĩnh viễn chẳng thể sánh ngang. Trong gia tộc họ Sầm, hắn không được xem trọng, thậm chí ngay cả một chút yêu thích từ họ hàng cũng chẳng hề có.
Sầm Vũ Phong siết chặt nắm tay, hàm răng nghiến đến mức phát ra tiếng ken két. Trong đáy mắt hắn ánh lên từng tia hận ý. Hắn hận người đàn ông trước mặt, cớ gì cùng mang họ Sầm mà đối phương có tất cả, danh phận, quyền lực, tài năng, sự ngưỡng vọng của người ngoài. Còn hắn, ngoài cái họ “Sầm” kia thì chẳng có gì trong tay.
Hắn cũng oán hận Sầm Chính Quảng, lão cha già đã ép hắn mang lấy thân phận nhục nhã này. Vì sự trăng hoa của ông ta, hắn mới bị người đời dè bỉu, phải sống dưới danh nghĩa đứa con riêng không bao giờ được thừa nhận trọn vẹn. Trong lòng hắn vừa khao khát có được một lần được gọi là “con trai họ Sầm” đường hoàng, vừa căm hận chính sự tồn tại của bản thân. Cớ gì hắn cũng mang họ Sầm, cùng chung huyết mạch, mà người kia thì cao cao tại thượng, còn hắn mãi mãi chỉ là cái bóng thấp kém, bị xem thường ngay trong chính gia tộc máu mủ của mình.
Sầm Vũ Phong siết chặt nắm tay đến mức khớp xương trắng bệch, đôi mắt lửa hừng hực hướng về Sầm Tư Dương. Hắn cố gắng đứng thẳng, dù bên trong tim đầy căm hận và bất lực, vẫn muốn tỏ ra kiêu ngạo, không để ai nhìn thấy mình yếu thế.
Sầm Tư Dương cao hơn một cái đầu, đứng đó như một bức tượng lạnh lùng. Ánh mắt anh chỉ lướt qua Sầm Vũ Phong thoáng một lần, nhưng đủ khiến đối phương cảm nhận trọn vẹn sự khinh bỉ. Anh không nói gì, không cần lời lẽ nào để khẳng định vị thế, vì tất cả đã hiện rõ trong tư thế, ánh mắt và dáng đứng vững chãi của anh.
Sầm Vũ Phong cắn môi, cố gắng không để biểu cảm hằn học lộ ra quá mức, nhưng mỗi hơi thở gấp gáp, mỗi lần siết chặt nắm tay đều tiết lộ cơn giận âm ỉ.
Khoảnh khắc ấy, không gian dường như ngưng lại. Những người đứng từ xa thì thầm bàn tán, nhưng cả hai người họ như chẳng hay biết. Sầm Tư Dương vẫn giữ vẻ điềm tĩnh, tựa như dòng nước tĩnh lặng, còn Sầm Vũ Phong, ngọn lửa trong lòng đang âm ỉ bùng lên, sẵn sàng bùng nổ bất cứ lúc nào.
Hội trường khách sạn ngập ánh đèn vàng ấm, trần cao phản chiếu những dải pha lê lấp lánh như mưa rơi đông cứng giữa không trung. Thảm đỏ trải dài tới khu vực sân khấu, ở giữa là logo buổi họp báo dựng cao, hai bên đặt dãy backdrop chằng chịt tên nhà tài trợ. Tiếng máy ảnh lép bép như bầy côn trùng điện, tiếng người rì rầm dâng lên từng đợt rồi lắng xuống như sóng, mùi nước hoa cao cấp hòa lẫn mùi vải mới của phông màn tạo ra thứ hương vị vừa xa xỉ vừa ngột ngạt.
Sầm Tư Dương rời tầm mắt khỏi đám đông, giọng thản nhiên mà gai nhọn: “Giờ này không ở công ty học quản lý đi, còn mò tới đây làm gì.”
Vài ánh nhìn lập tức liếc xéo về phía hai người, rồi như sợ lửa bén sang mình, tất cả lại giả vờ chăm chú vào điện thoại hoặc tờ thông cáo báo chí. Sự im lặng nhã nhặn của giới thượng lưu giống mặt nước hồ, chỉ cần một hòn sỏi cũng đủ gợn lên vòng tròn lan mãi.
Sầm Vũ Phong nhướng mày, cười nhạt: “Tôi là nhà đầu tư, tất nhiên có quyền tới đây xem buổi họp báo này.”
Một tiếng “ồ” như có như không bật ra từ góc phòng, rồi bị nuốt chửng bởi tiếng kéo ghế dịch nhẹ và tiếng ly rượu chạm nhau khẽ khàng. Sầm Tư Dương thong thả chỉnh lại cổ tay áo, ngón tay miết qua mép cúc bạc, khóe môi cong lên lạnh lẽo.
“Sớm không tới, chờ lúc tan mới tới. Biết chọn thời điểm thật đấy, thế mà cũng chỉ là thằng con riêng.”
Lời nói rơi xuống, không nặng cũng không nhẹ, nhưng mặt nước hồ lập tức vỡ ra vô số gợn sóng. Ở những gia tộc như họ Sầm, chuyện con chính thất không ưa con riêng chẳng có gì lạ. Ai cũng hiểu, chỉ là không nói. Sầm Tư Dương từ trước đến nay đều đứng ngoài vòng tranh đoạt.
Anh bận rộn với công việc riêng, không màng chen chân vào công ty, cũng chẳng buồn tranh cãi. Anh để mặc hai đứa con riêng của Sầm Chính Quảng tự tung tự tác, coi như gió thổi qua tai.
Nhưng gió thổi mãi cũng có ngày tạt ngược. Chúng không chịu yên phận chờ đến lúc thừa kế, lại còn vênh váo trước mặt anh. Thế thì anh cũng không ngại chỉ cho chúng cách cúi đầu mà sống.
Sầm Vũ Phong bị khıêυ khí©h. Hắn cố giữ nụ cười, nhưng bờ môi đã giật nhẹ. Gò má nóng ran, đôi mắt trợn lên như muốn bật lửa, trán lộ rõ những đường gân mảnh. Nắm tay trong túi áo siết chặt đến mức các khớp trắng bệch. Một nhân viên đi ngang khựng lại, vội vã vòng sang lối khác.
Ở bìa hội trường, một phóng viên lén đưa máy ảnh lên, rồi lập tức hạ xuống khi chạm phải ánh mắt lạnh như cắt của trợ lý.
Sầm Tư Dương quan sát tất cả mà như chẳng thấy gì. Anh hiểu thứ oán hận cuộn xoáy trong mắt đối phương, hiểu cả ham muốn đập nát mọi thứ đang ghì chặt cổ họng hắn. Chỉ là, ham muốn không biến thành thực lực. Anh cười khẩy rất khẽ, quay lưng. Bóng lưng cao thẳng, đường may vest ôm gọn dáng người, bước chân chậm rãi mà dứt khoát, như thể tiếng xì xào đang nổ lách tách sau lưng chỉ là mưa bụi.
“Về nhà mà học hành cho đàng hoàng đi.” Anh không ngoái lại, giọng đều như gõ lên thủy tinh: “Không thì đến tư cách tham gia thừa kế cũng chẳng có đâu. Bố chỉ quan tâm đến kẻ mang lợi ích cho ông ấy thôi.”