Nghĩa tử Hàn Thần của Nam Dương Vương phủ, Thế tử Tạ Yến của Xương Bình hầu phủ, Lục Tử Trản của Tĩnh An Hầu phủ đều là mấy vị thiếu niên xuất sắc nhất kinh thành, giờ lại đều xoay quanh Nam Dương Vương phủ.
Lẽ nào con gái Thường Nhạc công chúa của nàng lại thật sự kém hơn cô nương Nam Dương Vương phủ?
“Nô tỳ không rõ lắm. Nương nương nếu muốn biết, hay để nô tỳ sai người đi dò hỏi một chút?” Châu Ngọc lắc đầu.
“Không cần phiền phức như vậy. Nói ra, bổn cung cũng đã lâu không gặp Nhị tiểu thư rồi.”
Quý phi lười biếng ngồi thẳng dậy, cười nói: “Ngươi sai người đến Nam Dương Vương phủ, nói là bổn cung nhớ Nhị cô nương, mời nàng vào cung ngay.”
Người ta đều nói vị Nhị cô nương này mang mệnh phượng, nhưng hoàng thất chỉ có vài vị hoàng tử, mà chưa ai được lập làm Thái tử. Nàng thật muốn xem xem vị Nhị cô nương này, tương lai có thể trở thành Hoàng hậu hay không.
“Vâng, thưa Quý Phi nương nương.” Sau khi lui ra, Châu Ngọc mới chậm rãi thở phào nhẹ nhõm.
Từ khi hầu hạ Quý Phi nương nương đến nay, nàng cảm thấy mỗi ngày đều như đi trên băng mỏng. Quý phi nương nương trông thì tính tình vô cùng hòa nhã, nhưng mỗi lời nói ra đều ẩn chứa thâm ý, nhất là khi nhắc đến tiên Hoàng hậu, nàng cảm thấy hơi thở cũng khó khăn hơn vài phần.
Cho nên Châu Ngọc mỗi lần một mình hầu hạ Quý Phi nương nương đều vô cùng sợ hãi. Cố gắng nén lại cảm xúc trong lòng, Châu Ngọc đích thân đến Nam Dương Vương phủ.
===========
Nam Dương Vương phủ, Hải Đường viên.
Tiểu cô nương đang dựa bên cửa sổ, cúi đầu thêu thùa gì đó, trông vô cùng xinh xắn đáng yêu.
“Cô nương, Nhược Hân quận chúa nhắn hỏi, nửa tháng sau là sinh thần của lão phu nhân, không biết cô nương lúc đó có rảnh không.”
Hương Lan vén rèm châu bước vào, thấy cô nương nhà mình hiếm khi yên tĩnh, có chút buồn cười.
“Có thể.” Nghe vậy, đôi mắt hạnh của tiểu cô nương lập tức sáng lên, giọng nói nhẹ nhàng.
“Vậy nô tỳ sẽ hồi bẩm lại với Nhược Hân quận chúa. Nha hoàn vừa rồi còn nói Nhược Hân quận chúa rất nhớ cô nương, nếu không phải ngại không tiện, có lẽ quận chúa đã tự mình đến đây rồi.”
Thấy nàng vui vẻ, Hương Lan khẽ cười. Tiểu cô nương cười híp mắt, nói với Hương Lan: “Sáng nay bếp nhỏ làm bánh mẫu đơn ăn cũng được, ngươi bảo nha hoàn kia mang về cho Nhược Hân quận chúa dùng thử.”
“Vẫn là cô nương chu đáo, nô tỳ cũng không nghĩ ra. Vậy nô tỳ đi dặn bếp nhỏ một tiếng trước. Cô nương còn muốn nhắn gì với Nhược Hân quận chúa không ạ?”
Hương Lan gật đầu, nghĩ ngợi một chút rồi hỏi cô nương nhà mình. Cô nương nhà các nàng đối với Tĩnh An Hầu phủ hình như rất quan tâm.
Tiểu cô nương siết chặt chiếc khăn thêu trong tay, má phấn môi son, xinh đẹp đáng yêu, cuối cùng vẫn lắc đầu: “Không có.”
Nàng bây giờ còn chỉ là một tiểu cô nương, bây giờ mà tỏ ra vội vàng quá, lỡ như Thế tử gia thấy nàng lỗ mãng thì sao.
“Vậy nô tỳ xin lui trước.”
Hương Lan vốn tưởng cô nương nhà mình có lời muốn nhắn cho Thế tử Tử Trản, nhưng cô nương đã nói không có, thì nàng vẫn là không nên nhắc thì hơn, dù sao thì chuyện này vẫn chưa đâu vào đâu.
“Cô nương, người thêu cái này cho Thế tử Tử Trản sao ạ?”
Nguyệt Lan vừa hay bưng bát cháo tổ yến vào, thấy cô nương nhà mình đang cúi đầu ngắm vật mình thêu, có chút buồn cười, hỏi.
“Đừng nói bậy.” Tiểu cô nương vừa xấu hổ vừa bực bội, lườm Nguyệt Lan một cái, giọng mềm mại nói.
“Thế tử gia phong thái lỗi lạc, con người lại ôn hòa như ngọc, là công tử tài hoa bậc nhất kinh thành này, chỉ sau công tử nhà chúng ta.
Mà cô nương, cũng là đệ nhất quý nữ đất Trường An này, nên nô tỳ thấy Thế tử gia và cô nương vô cùng xứng đôi. Đương nhiên, nếu cô nương và Thế tử gia lưỡng tình tương duyệt, thì đúng là duyên trời định rồi.”
“Lỡ như Thế tử gia người ta không thích ta thì sao.” Tiểu cô nương cúi đầu nhìn chiếc khăn mình thêu, buột miệng nói một câu.
“Thế tử gia vừa nhìn đã biết là thích cô nương nhà chúng ta rồi! Nếu không thích, sao Thế tử gia trước kia lại đối với cô nương săn sóc như vậy.”
Vừa nghe, Nguyệt Lan lập tức sốt sắng. “Huống hồ cô nương có điểm nào kém các tiểu thư phủ khác chứ.”
Trong lòng các nàng, cô nương nhà mình là tốt nhất, không chỉ dung mạo xinh đẹp, tính tình lại tốt, quan trọng là còn lương thiện.
Biết bao nhiêu người trong kinh thành này muốn cưới cô nương nhà chúng ta đấy.
Tiểu cô nương còn chưa kịp nói gì, thì nghe Hương Lan quay lại, nhẹ giọng nói: “Cô nương, Cung nữ bên cạnh Quý Phi nương nương xin gặp.”
“Cho nàng vào đi.”
Tay tiểu cô nương đang cầm khăn thêu hơi cứng lại. Châu Ngọc trong lòng khẽ động, giọng nói vừa mềm mại nũng nịu lại vừa có phần dịu dàng này lại là của Hàn Nhị cô nương.
Nàng vốn cho rằng giọng nói của Quý phi nương nương đã là khó ai bì kịp ở kinh thành này, không ngờ giọng của vị Nhị cô nương này cũng êm tai đến vậy, không biết là một mỹ nhân nhan sắc thế nào.
“Nô tỳ tham kiến Nhị cô nương.”
“Đứng lên đi.” Nghe vậy, Châu Ngọc vừa ngẩng đầu lên, liền may mắn được nhìn thấy dung mạo của vị Nhị cô nương này: mặt đẹp tựa phù dung, mắt hạnh cong cong, khi cụp mắt xuống lại mang theo vài phần e lệ của nữ nhi.
Đây chính là Hàn Nhị cô nương! Thảo nào người ta nói người đến cầu hôn ở Nam Dương Vương phủ đông đến đạp vỡ cả ngưỡng cửa, hóa ra dung mạo của Nhị cô nương Nam Dương Vương phủ cũng thuộc hàng bậc nhất kinh thành.
“Là Quý Phi nương nương có chuyện gì muốn căn dặn sao?” Thấy người kia cứ nhìn mình chằm chằm, tiểu cô nương cũng không tỏ ra tức giận, nét mặt linh động hỏi.
Châu Ngọc cúi thấp đầu xuống, nhẹ giọng đáp: “Bẩm Nhị cô nương, Quý Phi nương nương chúng ta cho mời.”
Chú thích: 【1】 Yểu điệu thục nữ, quân tử hảo cầu (窈窕淑女,君子好逑): Trích từ Kinh Thi, nghĩa là người con gái xinh đẹp dịu dàng là đối tượng theo đuổi tốt đẹp của bậc quân tử.