Trong viện, hải đường nở rộ, đẹp như gấm thêu. Mấy nha hoàn đang túm tụm quét sân, vừa làm vừa nói cười rôm rả.
"Cô nương, người không phải sang dùng bữa cùng công tử sao? Sao đã về nhanh vậy?" Vừa thấy bóng dáng cô nương nhà mình, Hương Lan vội chạy ra đón. Thường ngày cô nương sang chỗ công tử đều ở lại rất lâu, có khi còn được công tử "đưa" về, sao hôm nay lại về sớm thế.
"Hừ, vị công tử quang minh lỗi lạc nhà các ngươi giờ tinh ranh lắm rồi, giờ bắt ta chép phạt những một trăm lần, mới tháng trước còn là chín mươi lần thôi, ai ngờ giờ đã thành một trăm." Tiểu cô nương hừ lạnh, chiếc trâm tua bằng ngọc theo mỗi cử động lại khẽ rung rinh, đẹp đến "kinh người".
Hương Lan nghe mà muốn quỳ lạy cô nương nhà mình. Cô nương nhà các nàng thì chuyện gì cũng dám nói, chứ phận nha hoàn như các nàng đâu dám hó hé điều gì, nhất là chuyện liên quan đến công tử.
Công tử dành hết mọi dịu dàng cho cô nương, nên cô nương mới có thể tùy ý trách móc, chứ các nàng ai dám hé răng? Trước đây nghe nói có nha hoàn nào đó nhan sắc hơn người muốn hầu hạ công tử, kết quả công tử không những không nhận, mà còn mời cả Nam Dương vương đến. Khi ấy nếu không phải Đại tiểu thư đến dàn xếp, cuối cùng công tử nể mặt Đại tiểu thư, thì nha hoàn kia e rằng đã mất mạng rồi. Nhưng cũng từ đó về sau, trong phủ Nam Dương Vương không còn ai dám có ý đồ quyến rũ công tử nữa.
"Nô tỳ không dám, nhưng nô tỳ phải nói một lời công bằng cho công tử. Lúc công tử rời kinh thành, trước khi đi có kiểm tra bài vở của cô nương, chính cô nương đã nói nhất định sẽ hoàn thành trước khi công tử về kinh."
Khi đó công tử còn hỏi ‘Nếu muội muội không hoàn thành thì tính sao đây?’, chính cô nương đã đáp ‘Nếu không xong thì muội sẽ chép lại một trăm lần.’"
Mặt tiểu cô nương đỏ bừng vì xấu hổ, định cãi lại, nhưng Hương Lan bắt chước giống y như đúc, khiến nàng chẳng thể nào nói lại được.
"Nếu Hương Lan đây thích ca ca đến vậy, hay là để ta nói với ca ca một tiếng, cho Hương Lan sang hầu hạ người nhé?”
"Cô nương!" Hương Lan như muốn khóc, "Nô tỳ không dám nữa đâu."
Hầu hạ bên cạnh cô nương, dù là công tử hay Đại tiểu thư cũng đều nể mặt vài phần. Chứ nếu bị đưa sang chỗ công tử, có khi còn chẳng thấy được mặt trời ngày mai nữa.
"Ta đùa thôi." Tiểu cô nương đỡ nàng dậy, lại lẩm bẩm, "Ca ca rõ ràng là người dịu dàng như thế, sao các ngươi cứ như thấy Diêm Vương vậy."
Hương Lan đúng là có nỗi khổ không nói nên lời, đó là vì công tử dành hết sự dịu dàng cho cô nương rồi, phận người hầu như các nàng chỉ biết ngưỡng mộ mà thôi.
Còn tiểu cô nương, từ lúc về cứ ở lì trong thư phòng nhỏ của mình, mãi đến tận giờ Tý đêm khuya đèn mới tắt.
Trước khi ngủ, tiểu cô nương lại nghĩ, cớ gì mình phải nghe lời răm rắp như vậy? Không chép xong thì thôi, dù sao huynh ấy cũng chẳng làm gì được mình.
========
"Việc này có bằng chứng không?" Vị công tử tính tình ôn hòa, tuấn tú như tranh vẽ cuối cùng cũng lên tiếng. Giọng hắn trầm thấp, khí chất như ngọc, toát ra vẻ xa cách khó gần.
Dưới áp lực như vậy, nha hoàn kia nói năng cũng có phần ngập ngừng: "Bẩm công tử, nô tỳ không dám chắc, nhưng hôm Đại tiểu thư về thăm nhà, nô tỳ may mắn được hầu hạ bên trong. Đang nói chuyện thì Đại tiểu thư hỏi cô nương có phải đã có người trong lòng rồi không, cô nương người không hề phản bác. Nô tỳ lập tức thấy có gì đó không ổn. Sau này mới biết, chuyện cô nương cùng Thế tử Tử Trản dạo chơi ngắm hoa đã lan khắp kinh thành. Ai cũng nói cô nương dung mạo tuyệt mỹ, Thế tử Tử Trản lại tài hoa xuất chúng, thật là xứng đôi vừa lứa."
Nàng vốn được công tử phái đến bảo vệ cô nương, nhưng thân phận thật là một trong các ám vệ của Kiêu Kỵ Doanh Đông Cung trước đây, nên nàng sớm đã biết công tử có tình cảm với cô nương, và cô nương rất có thể sẽ là Hoàng hậu tương lai.
Bởi vậy nàng không dám lơ là chút nào. Tình cảm giữa cô nương và công tử vốn vẫn luôn rất tốt đẹp, ai ngờ nàng lại nghe được những lời đó.
"Tĩnh An Hầu phủ?" Một lúc lâu không nghe thấy tiếng người nam nhân, hồi lâu sau Hàn Thần mới cười một tiếng đầy ẩn ý, hỏi.
"Vâng ạ." Nha hoàn cúi người quỳ rạp xuống. Vị Thế tử Tử Trản này là tài tử nổi danh đất Trường An, xuất thân nhà huân quý, tính tình lại ôn hòa.
Năm xưa Thái tử điện hạ thiếu niên thành danh, sau khi được nhận làm nghĩa tử của Hàn Quốc công phủ lại càng lừng danh kinh sư. Mà người chỉ kém công tử vài phần chính là vị Thế tử Tử Trản này và Thế tử Tạ Yến của Xương Bình hầu phủ. Phải nói rằng mắt nhìn của cô nương quả thật rất tốt.
Nếu công tử chỉ coi cô nương là muội muội bình thường, ắt hẳn hắn sẽ giúp nàng thành toàn ước nguyện. Nhưng trớ trêu thay, công tử lại yêu nàng, vậy nên chuyện này căn bản không thể xảy ra.
Nha hoàn quỳ đến gần một khắc (15 phút), mới nghe Hàn Thần lên tiếng: "Giúp ta hẹn Thế tử Tĩnh An Hầu phủ ba ngày sau gặp mặt tại Phẩm Vị Lâu."
"Vâng, thưa công tử."
Nha hoàn thở phào nhẹ nhõm. Chẳng biết nhớ ra điều gì, nàng lại như vô tình nhắc: "Công tử, Tĩnh An Hầu phủ trước đây từng thân thiết với Quốc Cữu phủ."
Ngụ ý là vị Thế tử này xem như người một phe. Nàng thật sự lo rằng nếu công tử ra tay, thì vị Thế tử kia có lẽ sẽ thật sự...
"Ngươi đang dạy ta làm việc sao?" Hàn Thần chậm rãi vuốt lại ống tay áo, hỏi.
"Nô tỳ vượt quá phận rồi." Tim nha hoàn lại thót lên. Sao nàng lại có thể quên mất quy tắc của công tử cơ chứ. Chỉ vì chuyện của cô nương mà nàng lo lắng mất mấy đêm không ngủ, bây giờ lại nhất thời quên mất phép tắc của công tử.
"Lui ra đi." Hàn Thần phất tay.