Khi Lận Đàn gửi thư về kinh thành có nhắc đến vị thê tử mới cưới. Không cha không mẹ, nghe đâu được một ông lão hàng mổ nhặt về nuôi. Sau khi ông lão mất, thiếu nữ này nối nghiệp cha nuôi, sống bằng nghề gϊếŧ lợn.
Nhan sắc nàng quá đỗi bình thường, khuôn mặt bầu bĩnh còn nét trẻ con, đôi mắt trong veo như mắt nai lúc nào cũng đầy vẻ lo sợ, hệt như một con thú nhỏ lạc vào chốn lạ lẫm. Gương mặt ấy không xấu nhưng cũng chẳng có gì nổi bật, chỉ miễn cưỡng gọi là ưa nhìn, còn cách xa vạn dặm so với vẻ đài các của các tiểu thư kinh thành.
Nhìn xuống vóc dáng lại càng chẳng có gì đặc biệt, đi đứng cứng nhắc, thiếu đi sự mềm mại, uyển chuyển. Vì mấy năm trời cầm dao nặng, đôi bàn tay nàng thô ráp, chỉ nhìn lướt qua cũng thấy rõ những vết chai sần.
Thế nhưng, khác với những thiếu nữ yếu điệu khác, sắc mặt nàng hồng hào, khỏe mạnh, tuy không có vẻ thanh thoát như tiên nữ nhưng lại mang đến cảm giác tràn đầy sức sống.
Viên Kỳ muốn tìm một lời khen cho hợp lẽ, nghĩ mãi mới thốt ra được một câu: "Đúng là một đứa trẻ khỏe mạnh."
Tô Ngọc Dung cứ ngỡ bà khen thật lòng, nàng nở một nụ cười rạng rỡ, ánh mắt chân thành nhìn bà.
Viên Kỳ bỗng cảm thấy nghẹn lời. Đứa trẻ này dường như chẳng biết phân biệt lời thật lòng hay mỉa mai, đầu óc quá thật thà, chẳng chút tính toán, lại thêm một điểm yếu nữa: không được thông minh cho lắm.
Lận Đàn siết nhẹ tay nàng, dịu dàng giải thích: "Thưa tam thẩm, A Dung mới lên kinh thành nên còn nhiều điều chưa quen, có gì sơ suất trong lễ nghi, mong ngài rộng lòng bỏ qua."
Viên Kỳ cười xòa: "Ta hiểu mà."
Dù sao cũng là người đứng đầu một gia tộc lớn, bà vẫn giữ phép lịch sự tối thiểu, mời hai người vào nhà chính.
Hôm nay nhà họ Lận mở tiệc lớn để đón Lận Đàn trở về. Gia đình đông đúc, mọi người đã ngồi chật kín các bàn. Tô Ngọc Dung cảm thấy vô cùng rụt rè. Bình thường nàng chỉ tiếp xúc với bà con lối xóm trên trấn, ai nấy đều quen mặt. Còn những người nhà họ Lận này, nàng chỉ mới nghe qua lời kể của chàng.
Mọi người đứng dậy chào đón. Lận Đàn dắt tay nàng giới thiệu từng người một. Chàng gọi ai là gì, nàng liền lí nhí gọi theo người đó.
Ngồi ở vị trí trang trọng nhất là một người đàn ông với vẻ mặt nghiêm nghị, ít nói cười. Đám trẻ con đang ồn ào vừa thấy ông là lập tức im bặt. Lận Đàn nói đây là tam thúc, người đứng đầu dòng họ Lận.
Tô Ngọc Dung vốn sợ người lạ, lúc này chỉ biết cố gắng gượng cười và hành lễ. Tam thúc chỉ liếc nhìn nàng một cái rồi "ừ" nhẹ một tiếng lạnh nhạt. Nàng cúi đầu, mặt đỏ bừng vì ngượng ngùng, đôi bàn tay giấu trong tay áo càng siết chặt hơn.
Lúc ấy, người hầu vào báo tiệc đã chuẩn bị xong. Viên Kỳ liền mời mọi người sang phòng ăn.