Nàng đoán đây chắc là mấy biểu đệ của Lận Đàn. Tuy còn nhỏ tuổi nhưng khí chất của họ khác hẳn với những đứa trẻ nghèo lem luốc nơi quê mùa, trông thật quý phái và xa hoa.
Thế nhưng, sau khi chào Lận Đàn, ánh mắt của bọn trẻ lập tức đổ dồn về phía Tô Ngọc Dung. Đám trẻ bỗng khựng lại, vẻ mặt đầy sửng sốt như vừa nhìn thấy một điều gì đó không tưởng.
Đây chính là tẩu tẩu mà họ nghe bấy lâu nay sao? Sao lại... trông thế này?
Dáng vẻ nàng trông thật rụt rè, nhút nhát, nhan sắc thì quá đỗi bình thường. Dù đang khoác trên mình bộ váy áo tinh xảo đắt tiền, nàng vẫn không thể che giấu nổi vẻ quê mùa và sự nghèo nàn toát ra từ cốt cách.
Đám trẻ vốn chưa biết giấu giếm cảm xúc, sự ngạc nhiên xen lẫn chút coi thường hiện rõ mồn một trên gương mặt chúng.
Tô Ngọc Dung lập tức cảm thấy bối rối, đôi bàn tay nhỏ bé đan chặt vào nhau không biết phải đặt đâu cho phải.
Thấy vậy, Lận Đàn khẽ trầm giọng, uy nghiêm nhắc nhở: "Đây là thê tử của ta, cũng là tẩu tẩu của các ngươi, còn không mau chào hỏi?"
Đám trẻ vốn rất sợ vị huynh trưởng này, chúng lúng túng nhìn nhau một hồi lâu mới lí nhí trong cổ họng: "Chào tẩu tẩu ạ."
"Mấy đứa này, nhị ca vừa về đã xúm lại làm phiền rồi."
Lúc này, từ phía hành lang, một người phụ nữ với dáng vẻ sang trọng, quý phái mỉm cười bước ra. Theo sau bà là hai bà vυ" già và bốn nha hoàn, chỉ nhìn qua cũng đủ biết đây là người phụ nữ quyền lực nắm giữ mọi việc trong nhà họ Lận.
Lận Đàn cúi người hành lễ: "Chào tam thẩm."
Chàng lại dắt tay Tô Ngọc Dung giới thiệu: "A Dung, đây chính là tam thẩm mà ta từng kể với nàng."
Tô Ngọc Dung vội vàng học theo dáng vẻ của Lận Đàn, lúng túng chào: "Con chào tam thẩm ạ."
Phu quân từng nói chàng được thúc thẩm nuôi nấng từ nhỏ nên rất mực kính trọng họ. Nàng vốn lớn lên nơi đồng nội, chẳng hiểu gì về những quy tắc ứng xử của người trong kinh thành, dù có cố gắng bắt chước cũng cảm thấy mình vụng về, thừa thãi.
Tô Ngọc Dung chẳng biết nói lời hay ý đẹp, nàng mím môi suy nghĩ hồi lâu rồi thốt ra một câu: "Tam thẩm trông thật... thật trẻ trung, cứ như chỉ mới mười mấy tuổi thôi ấy ạ."
Lời này nghe thì như khen ngợi, nhưng người phụ nữ ấy đã ngoài bốn mươi, con cả đã đi lấy chồng sinh con, con út cũng đã yên bề gia thất. Dù có chăm chút vẻ ngoài đến đâu cũng chẳng thể trẻ như lời nàng nói. Nghe qua chỉ thấy đây là một lời nịnh nọt ngô nghê, chẳng hề tinh tế chút nào.
Viên Kỳ cười nhạt, đôi mắt sắc sảo âm thầm đánh giá thiếu nữ trước mặt.