Chương 2

Mãi cho đến khi Lận Đàn mang theo rương lớn rương nhỏ sính lễ, chất đầy căn nhà chật chội của nàng đến mức chẳng còn chỗ đứng. Chàng nói rằng chàng thích nàng, vì nàng đã cứu chàng lúc hiểm nghèo, đã thay áo cho chàng, đã thấy hết cơ thể chàng, nên chàng nhất định chỉ cưới mình nàng làm vợ.

Đầu óc nàng vốn chậm chạp, nhưng nhìn vị đại nhân cao quý trước mặt vì chờ đợi câu trả lời của mình mà lộ vẻ buồn bã, trông đáng thương như một chú chó nhỏ bị ướt mưa, nàng liền mềm lòng chẳng nỡ chối từ.

Ở làng, nàng nổi tiếng là người hiền lành, chưa bao giờ gây gổ với ai. Dù bị người ta cố tình bớt xén tiền hàng, nàng cũng chỉ biết đứng trân trối, lắp bắp đòi lại tiền. Người ta gọi đó là tính tình tốt, nhưng thực chất là nàng quá yếu đuối và chân chất, khiến ai cũng có thể bắt nạt.

Vì không biết cách từ chối, Tô Ngọc Dung đã gật đầu đồng ý. Dù sao thì, đám sính lễ của chàng trông cũng thật nhiều.

Lễ nghĩa đủ đầy, hai người cứ thế nên duyên vợ chồng, tình cảm mặn nồng, đi đâu cũng có nhau.

Thành thân chưa được bao lâu, triều đình có lệnh gọi Lận Đàn về kinh nhậm chức. Tô Ngọc Dung đành dẹp sạp thịt, theo chồng về kinh đô. Suốt dọc đường đi, nàng không lúc nào thôi lo lắng về việc gia đình chồng liệu có chấp nhận mình hay không.

Khoảng cách giữa hai người thật sự quá lớn. Ngay từ đầu, người nhà họ Lận đã phản đối kịch liệt cuộc hôn nhân này. Lận Đàn vốn là người con mẫu mực, hôn sự lại là chuyện quan trọng, người lớn trong nhà chỉ muốn chàng tìm một người vợ môn đăng hộ đối, hiểu được lễ nghĩa. Nhưng cuối cùng, chàng vẫn chọn cách cãi lời trưởng bối để cưới nàng.

Nàng nghe người ta kháo nhau rằng, tiểu thư ở kinh thành ai nấy đều giỏi đàn ca họa thơ. Tô Ngọc Dung chẳng biết gì về những thứ thanh cao ấy, thứ duy nhất nàng làm tốt là gϊếŧ lợn.

Lận Đàn luôn khen ngợi nàng, nói rằng động tác của nàng rất điêu luyện, lưỡi dao lướt qua khe xương nhẹ nhàng mà dứt khoát. Chàng bảo chưa từng thấy ai tài giỏi như vậy. Mỗi lần nghe thế, nàng lại thẹn thùng cúi mặt, chẳng ngờ được có một người lại trân trọng và khen ngợi cái nghề thô thiển của nàng một cách chân thành đến thế.

Xe ngựa càng gần đến phủ, lòng bàn tay nàng càng đẫm mồ hôi. Lận Đàn cúi xuống, nắm lấy tay nàng, dùng khăn tay tỉ mỉ lau đi những giọt mồ hôi vì lo sợ.

"Đừng sợ, có ta ở đây rồi."