Chương 1

Đầu xuân, cái lạnh vẫn còn se sắt, những bông tuyết mỏng lất phất bay trong gió.

Một chiếc xe ngựa chậm rãi lăn bánh về phía cổng thành. Sau khi kiểm tra giấy tờ, người lính gác cổng lập tức thay đổi thái độ, nịnh nọt ra mặt: "Thì ra là Lận nhị công tử, mời ngài đi trước!"

Đám đông xung quanh bị gạt sang hai bên, nhường lối cho xe đi vào.

Tô Ngọc Dung cắn nhẹ môi, nàng tò mò nghiêng đầu nhìn qua khe rèm đang bị gió tốc lên.

Kinh thành phồn hoa hiện ra trước mắt. Phố xá tấp nập, xe cộ sang trọng nối đuôi nhau không dứt, khác hẳn với những con đường đất lầy lội nơi quê nhà. Mải mê quan sát, bàn tay nàng vô thức siết chặt vạt áo vì căng thẳng, đúng lúc đó, một bàn tay ấm áp phủ lên tay nàng. Giọng nói dịu dàng vang lên bên tai: "Đừng sợ."

Tô Ngọc Dung cụp mắt, nhìn người bên cạnh.

Chiếc xe ngựa khẽ rung lắc, khiến dáng hình nam tử cũng đung đưa theo nhịp. Chàng ngồi rất gần nàng, bàn tay nắm lấy tay nàng đầy chở che. Nụ cười nhàn nhạt cùng lời an ủi dịu dàng ấy khiến lòng nàng bình tĩnh lại đôi chút.

Đây chính là phu quân của nàng, Lận Đàn.

Chàng vốn là con nhà danh gia vọng tộc, tính tình dịu dàng như ngọc, tuổi còn trẻ đã nắm giữ vị trí quan trọng trong triều, tương lai vô cùng rạng rỡ. Vẻ ngoài của chàng thanh tú, thoát tục tựa như đóa hoa quý nở giữa rừng xuân, vừa trầm mặc lại vừa mát lành. Mỗi khi trò chuyện cùng chàng, nàng luôn cảm thấy như được ánh trăng dịu dàng sưởi ấm.

Một người hoàn hảo như thế, đáng lẽ phải sánh đôi với một tiểu thư danh giá, chẳng hiểu sao duyên phận lại đưa chàng đến với Tô Ngọc Dung.

Nàng chẳng có gia đình hiển hách, nhan sắc cũng bình thường, lại càng không biết chữ nghĩa thi ca. Việc duy nhất mà nàng giỏi, chính là gϊếŧ lợn.

Nàng quen tay cầm dao, lách qua từng thớ thịt, tách xương gọn gàng.

Hai năm trước, sự nghiệp của Lận Đàn gặp trắc trở, chàng bị điều về một trấn nhỏ nơi biên cương xa xôi. Khi ấy chàng mới vào chốn quan trường, chưa thấu hết lòng người hiểm ác. Trong một lần quyết liệt dẹp bỏ những thói hư tật xấu của đám quan lại địa phương, chàng đã bị bọn chúng truy sát. Đúng lúc Tô Ngọc Dung đang đẩy xe thịt về nhà, thấy vị công tử trẻ tuổi đang lâm vào cảnh khốn cùng, nàng chẳng nghĩ ngợi nhiều mà vứt luôn xe thịt, cầm cây gậy to đánh ngất mấy tên sát thủ.

Lận Đàn khi ấy tóc tai rũ rượi, người đầy vết thương, vì mất máu quá nhiều nên đổ gục ngay dưới chân nàng.

Tô Ngọc Dung vác chàng lên vai, đặt vào xe đẩy rồi kéo về nhà mình.

Nhà nàng chỉ có vài bộ quần áo cũ của cha để lại. Nàng loay hoay mãi mới thay được bộ y phục rách nát thấm đẫm máu cho chàng. Đến khi tỉnh lại, Lận Đàn đỏ mặt ngượng ngùng, chàng gắng gượng ngồi dậy, chỉnh đốn lại trang phục rồi cẩn thận chắp tay cảm ơn nàng.

Nàng thầm nghĩ, người này đến lúc nguy nan thế này mà vẫn chẳng quên lễ nghi.

Kể từ đó, Lận Đàn thường xuyên ghé thăm sạp thịt của nàng.

Tô Ngọc Dung thật thà, cứ ngỡ đại nhân thích ăn thịt lợn, đâu biết rằng chàng chỉ mượn cớ mua thịt để được gặp nàng. Nàng còn tận tình muốn dạy chàng cách cầm dao sao cho đúng.