Chương 50: Vấn Đáp

Dưới ánh đèn dầu bập bùng, lớp phấn hồng trên má hai mỹ nhân càng thêm rực rỡ, ánh mắt họ long lanh, tràn đầy khát vọng. Khi bước đi, có lẽ vì quá phấn khích mà vòng eo của họ càng thêm phần uyển chuyển, đong đưa.

Công tử Xuất liếc nhìn hai nàng, rồi chậm rãi chau mày.

Hắn lắc lắc chén rượu trong tay, nhìn Tề Thái tử, mỉm cười: "Thịnh tình của Thái tử, tại hạ xin khắc cốt ghi tâm. Nhưng hai vị mỹ nhân này, xin phép cho ta được từ chối!"

Hắn nói rất nhẹ nhàng, bâng quơ như đang nói chuyện phiếm.

Hai mỹ nhân đang uyển chuyển bước đi, nghe được những lời này, nhất thời cứng đờ, vẻ mừng rỡ trên mặt họ đông cứng lại, thay vào đó là sự kinh hoàng, khổ sở hằn rõ lên từng đường nét.

Thái tử cười lớn, phất tay ra hiệu cho hai nàng lui về.

Chuyện tặng mỹ nhân cho nhau vốn là một thủ đoạn giao thiệp, xã giao tầm thường, quen thuộc trong giới quý tộc, mọi người cũng không ai ép buộc đối phương phải nhận.

Hai mỹ nhân tái mặt, thất thểu quay về chỗ cũ. Ngọc Tử cúi đầu, lắng nghe tiếng Thái tử chậm rãi ban tặng những mỹ nhân còn lại cho những người khác.

Chưa đầy một khắc, hai mươi mỹ nhân đã được phân phát hết.

Ngọc Tử cúi đầu, ngoan ngoãn, im lặng quỳ gối dưới chân công tử Xuất. Giờ đây, nàng đã cảm thấy thoải mái hơn, liền ân cần, nhẹ nhàng xoa bóp, đấm nhẹ lên bắp chân cho công tử Xuất.

Giữa những tiếng cười nói ồn ào, giọng nói trầm thấp, nam tính của công tử Xuất từ trên đỉnh đầu truyền đến: "Tiểu tử làm vỡ ngọc, nếu Thái tử nước Tề đã để mắt đến ngươi, vì sao ngươi lại cố gắng cầu xin rời khỏi đó?"

Ngọc Tử giật mình, ngẩng đầu nhìn hắn.

Khi nhìn vào gương mặt tuấn tú, cao quý của công tử Xuất, cùng với vẻ giễu cợt quen thuộc, Ngọc Tử hạ giọng, thở hắt ra một hơi, hỏi hắn: "Quân biết chuyện thϊếp làm vỡ miếng ngọc dương chi bạch ngọc đó?"

Công tử Xuất liếc nhìn nàng một cái, không đáp.

Ngọc Tử lại thở hắt ra, hỏi tiếp: "Khi Quân thưởng thϊếp miếng ngọc trị giá trăm lạng vàng, hẳn là cũng biết, phần thưởng lớn như vậy sẽ khiến người ta nảy sinh lòng tham, thèm muốn?"

Công tử Xuất lười biếng nhìn nàng, đáp: "Thì sao? Ngươi vất vả, khó nhọc, chỉ mong cầu tiền tài, ta liền thưởng cho ngươi trăm lạng vàng." Hắn nói đến đây, khóe miệng hơi cong lên: "Nữ tử như ngươi đúng là có kiến thức, đối mặt với trân bảo như vậy mà vẫn có thể dứt khoát từ bỏ. Giỏi, rất giỏi."

Giọng nói hờ hững, có phần mỉa mai của hắn khiến mắt Ngọc Tử tối sầm lại.

Nàng trừng mắt nhìn công tử Xuất, oán hận thầm nghĩ: Quả nhiên là hắn cố ý! Hắn biết rõ ta lấy được ngọc thì sẽ tự rước họa vào thân, vậy mà vẫn cố tình ban nó cho ta!

Công tử Xuất nheo mắt, nhìn Ngọc Tử đang nghiến răng nghiến lợi, khóe miệng cong lên thành một nụ cười mỉm, rồi từ tốn nói: "Khi nãy, lúc cầu xin ta, cơ tỏ ra dịu dàng, nhu mì, uyển chuyển, đáng thương, nhưng chớp mắt một cái…"

Ngọc Tử nghiến răng, cũng từ tốn đáp: "Lúc Quân thưởng thϊếp ngọc quý, thϊếp cũng cảm kích đến rơi nước mắt, hận không thể quên mình, xả thân vì Quân. Nhưng bây giờ mới biết…"

Nàng cũng bỏ lửng câu nói, không nói hết.

Khóe miệng công tử Xuất cong lên, khẽ cười.

Giọng nói sang sảng của Thái tử nước Tề từ chính điện vọng đến: "Chuyện gì khiến công tử vui vẻ như vậy?"

Công tử Xuất ngẩng đầu lên, hắn lắc lắc chén rượu trong tay, cẩn thận liếc nhìn Thái tử và Ngô Tụ ngồi bên cạnh. Ánh mắt hắn thoáng chốc tối sầm lại khi bắt gặp cái nhìn chằm chằm, đầy thù hận của Ngô Tụ dành cho Ngọc Tử. Chỉ nghe hắn thản nhiên đáp: "Vừa được mỹ nhân ăn nói khéo léo, khiến lòng người khoan khoái, dễ chịu, bởi vậy nên có chút vui vẻ."

Khi nói những lời này, giọng hắn rõ ràng, mạch lạc, từng câu từng chữ đều rất rõ ràng, lại còn nhìn Ngọc Tử với ánh mắt dịu dàng, trìu mến vô hạn.

Một tràng cười vang lên, công tử Thức ngồi phía dưới công tử Xuất nhếch mép, hắn ôm chặt mỹ nhân trong lòng hơn, luồn tay vào trong vạt áo của nàng, bóp mạnh một cái khiến mỹ nhân kia khẽ kêu lên thảm thiết, rồi mới dừng lại, cười nói: "Đáng tiếc, quá đáng tiếc! Nếu sớm biết mỹ nhân này lại quyến rũ, mê đắm lòng người như vậy, ta đã xin công tử Tử Đê từ trước, làm sao có thể đến lượt công tử Xuất nhà ngươi!"

Công tử Xuất nghe vậy, hơi nhếch môi, tỏ vẻ đồng tình, rồi lại mỉm cười đầy trào phúng.

Thái tử ngồi ở vị trí chủ tọa, liếc nhìn hắn và Ngọc Tử, không nói một lời, nhưng Ngô Tụ ngồi bên cạnh lại gượng gạo cười, ngọt ngào hỏi: "Mỹ nhân hợp ý như vậy, công tử định sẽ nạp nàng làm phu nhân sao?"

Lời này của nàng ta có chút vượt quá giới hạn, công tử Xuất đối xử với nữ tử của hắn thế nào, nàng ta là người ngoài, làm sao có tư cách xen vào? Lập tức, Thái tử và công tử Xuất đều liếc nhìn Ngô Tụ một cái.

Bắt gặp ánh mắt của hai người, Ngô Tụ vội vàng lấy tay áo che mặt, tỏ vẻ ngượng ngùng.

Sở hữu một mỹ nhân trong lòng khiến đám quý tộc ngồi đó đều đứng ngồi không yên, rạo rực khó tả. Uống thêm một tuần rượu nữa, công tử Thức là người đầu tiên cáo lui. Hắn vừa cáo từ, công tử Xuất cũng đứng lên xin phép ra về.

Thái tử vội vàng bước xuống, đích thân tiễn hắn ra tận ngoài điện.

Mãi cho đến khi ra khỏi điện, cho đến khi những tiếng ồn ào, náo nhiệt, và hai kẻ chướng mắt kia không còn xuất hiện trước mắt nữa, Ngọc Tử mới dám thở phào nhẹ nhõm, vươn tay lau đi lớp mồ hôi mỏng trên trán.

Lúc này, công tử Xuất đã đi khá xa.

Dưới ánh đèn dầu bập bùng, trong bóng đêm, chiếc áo choàng rộng, mũ cao, đai to, lay động theo từng cơn gió, hòa quyện cùng bóng cây. Chỉ cần nhìn bóng lưng hắn từ phía sau, Ngọc Tử vẫn có thể cảm nhận được khí chất cao quý, quyền lực toát ra từ con người hắn, một kẻ trời sinh đã định sẵn sẽ đứng trên đỉnh cao của danh vọng.

Hít sâu một hơi, cố gắng đè nén sự rung động trong lòng, Ngọc Tử vội vàng đuổi theo, bước nhanh cho kịp hắn.

Từ lúc ra khỏi cửa điện, công tử Xuất đã không còn nở nụ cười. Hắn nhìn về phía xa xăm, trong mắt ẩn chứa sự thâm trầm, khó đoán, dường như đang đắm chìm trong những suy nghĩ của riêng mình.

Ngọc Tử vội vã bước theo sát bên trái hắn, không dám quấy rầy.

Đi được khoảng hai trăm bước, bọn họ đã đến nơi đỗ xe ngựa. Công tử Xuất tự mình nhảy lên xe, mãi cho đến khi quay về phủ, hắn cũng không nói thêm bất cứ lời nào với Ngọc Tử.

Lúc này đã quá nửa đêm, trong mắt Ngọc Tử chỉ là một vùng cây cối rậm rạp và một dãy nhà gỗ nằm sâu hun hút trong rừng cây. Lúc này, tâm trí nàng đang rối bời, không có tâm trạng để quan sát kỹ lưỡng tòa phủ đệ này.

Chỗ ngủ của nàng là gian phòng bên cạnh tẩm điện của công tử Xuất.

Một chiếc giường thấp được kê ở trong góc, cạnh giường còn có một chiếc bàn nhỏ. Trên vách tường, ngọn đèn dầu leo lét tỏa ra làn khói đặc và ánh sáng mờ nhạt. Ngọc Tử lẳng lặng ngồi trên giường, nàng có thể nhìn thấy rõ ràng gian phòng bên kia, ánh đèn sáng trưng, có thể nghe thấy tiếng công tử Xuất đang lật giở từng trang sách.

Đêm khuya tĩnh mịch, tiếng côn trùng rả rích, hòa cùng tiếng gió thổi lá cây xào xạc.

Ngọc Tử hiểu rõ, với thân phận là một cơ thϊếp, lúc này, nàng hẳn là phải chủ động đứng dậy, tiến đến bên công tử Xuất, đốt hương, bầu bạn, rồi tiện thể, làm ấm giường cho hắn luôn…

Chỉ là nàng không dám, đêm càng khuya, lòng nàng càng thêm lo lắng, bất an.

Đối với những quý tộc như công tử Xuất, việc ngủ với một nữ nhân chẳng qua chỉ là chuyện đơn giản, dễ dàng như uống một chén rượu. Nhưng nàng thì không thể, nàng… nàng sợ…

Nàng không thể cứ thế mà ngủ với một nam nhân, rồi trở thành một trong số những cơ thϊếp của hắn, sinh con đẻ cái, rồi cả cuộc đời cứ thế trôi qua…

Ngọc Tử nghiến răng, ngồi yên trên giường, không nhúc nhích. Bất giác, nàng thở thật khẽ, thật nhẹ, không dám cử động mạnh. Nàng dỏng tai lên, vừa lắng nghe động tĩnh bên trong, vừa mong chờ thời gian trôi qua thật nhanh.

Thời gian trôi qua cũng không quá chậm, đến khi tiếng gà gáy canh năm vang lên, cuối cùng công tử Xuất cũng tắt đèn, đi ngủ. Hắn không gọi nàng vào!

Ngọc Tử thở phào nhẹ nhõm, ngay cả giày cũng không cởi, chăn cũng không đắp, cứ thế nằm vật xuống giường, thϊếp đi.

Cho dù là ngủ say, nàng vẫn cảm thấy bất an, bởi vì trong giấc mơ chập chờn, nàng luôn nghe thấy tiếng công tử Xuất gọi nàng đi vào. Đến khi choàng tỉnh, mở mắt ra, phải mất rất nhiều thời gian, nàng mới nhận ra đó chỉ là ảo giác.