Chương 38: Ngọc Cơ

Cảnh tượng vừa rồi khiến tất cả kiếm khách đều sững sờ, họ đồng loạt quay đầu lại, mắt hướng về phía Ngọc Tử.Trong không gian tĩnh lặng đến lạ kỳ, công tử Tử Đê chuyên chú quan sát Ngọc Tử, ánh mắt như xuyên thấu lớp bụi bẩn trên gương mặt nàng.

Một lúc lâu sau, giọng nói trong trẻo nhưng lạnh lùng của hắn mới cất lên: "Ngươi là nữ nhi nước Lỗ?"

"Vâng."

"Họ gì?"

"... Thϊếp không tiện nói."

Nghe câu trả lời, công tử Tử Đê khẽ cười, tiếng cười tựa như tiếng suối len lỏi qua khe đá.

Hắn lại hỏi: "Ngươi còn trong trắng?"

Gương mặt Ngọc Tử bỗng chốc ửng hồng, nàng mím chặt môi, ngập ngừng không nói nên lời.

Thấy vậy, công tử Tử Đê bật cười lớn.

Tiếng cười sảng khoái của hắn phá tan bầu không khí căng thẳng, dường như tâm trạng hắn đang rất tốt.

Hắn nhìn Ngọc Tử, mỉm cười ra hiệu: "Lại đây."

"Vâng." Ngọc Tử vâng lời, bước lên phía trước.

"Ngẩng đầu lên."

"Vâng." Nàng ngẩng đầu, đứng cách công tử Tử Đê ba bước, hai người bốn mắt nhìn nhau.

Cẩn thận đánh giá dung nhan Ngọc Tử, công tử Tử Đê lại mỉm cười, nụ cười lần này mang theo tia ấm áp. Hắn chậm rãi thốt ra một chữ: "Tốt!"

Nhận thấy Ngọc Tử vẫn còn lo lắng, hắn lại hỏi: "Ngươi tên là Ngọc?"

"Vâng."

Công tử Tử Đê dựa người ra sau, cao giọng ra lệnh: "Công thúc!"

"Có!"

"Chuẩn bị xe ngựa cho Ngọc cơ!"

Ngọc Tử tròn mắt ngạc nhiên nhìn công tử Tử Đê đứng dậy, ung dung bước về phía xe ngựa của mình.

Mãi đến khi hắn đã đi khuất, đám kiếm khách mới bừng tỉnh khỏi cơn sững sờ. Không biết ai hô lên một tiếng: "Lên đường!"

Tiếng bước chân gấp gáp vang lên sau lưng Ngọc Tử, một kiếm khách cung kính cất tiếng: "Xe ngựa đã chuẩn bị xong, mời cơ lên xe."

Ngọc Tử vội quay lại, nhìn Cung đang đứng cách đó mười bước với nụ cười rạng rỡ. Tim nàng thắt lại, lắp bắp hỏi kiếm khách: "Vậy phụ thân ta thì sao?"

Kiếm khách cung kính đáp: "Công tử không căn dặn, chắc là vẫn đi theo như cũ."

Phụ thân vẫn là thực khách? Vậy cũng tốt.

Ngọc Tử thở phào nhẹ nhõm, nhưng trong lòng vẫn còn nặng trĩu, nàng bước theo kiếm khách về phía cỗ xe ngựa được chuẩn bị riêng cho mình.

Ngồi trên xe mà nàng vẫn chưa hết kinh ngạc. Chiếc xe này thật sự rất êm ái, bên trong rộng rãi, được trang hoàng lộng lẫy bằng vải gấm sẫm màu, có cả bình rượu quý và chén ngọc.

Ngọc Tử tò mò nhìn ngắm xung quanh, một lúc sau mới vén rèm, đưa mắt tìm kiếm phụ thân.

May mà Cung vì lo lắng cho nàng nên đã đánh xe lừa đuổi theo. Thấy con gái nhìn mình, ông vội vàng quát mấy tiếng thúc giục rồi nhanh chóng chạy tới.

Ngọc Tử đưa mắt nhìn quanh, bắt gặp hơn mười cặp mắt đang nhìn mình chằm chằm. Đám kiếm khách không những không quay đi khi thấy nàng nhìn lại mà còn cười toe toét, không rõ là tò mò hay chế giễu.

Thấy họ không có ý định tránh né, Ngọc Tử bất lực, đành coi như không thấy. Nàng nhìn Cung, nhỏ giọng hỏi: "Phụ thân, tại sao công tử lại gọi con là Ngọc cơ? Còn cho con ngồi xe ngựa riêng?"

Giọng nói có chút mệt mỏi.

Cung vui vẻ đáp: "Con nghỉ ngơi đi, chắc là công tử thấy con xinh đẹp nên muốn nạp con làm thϊếp." Xinh đẹp? Ta có đẹp bằng hắn sao? Ngọc Tử thầm nghĩ: Nạp thϊếp? Thì ra là muốn ta làm thϊếp cho hắn?

Nàng lo lắng, nhìn về phía trước, vội hỏi: "Thật sao?"

Cung hơi do dự, ấp úng một hồi rồi mới đáp: "Chắc là vậy."

Thì ra phụ thân cũng không rõ ràng.

Ngọc Tử thất vọng, ngồi thụp xuống.

Lúc này, tiếng thở dài của Cung vang lên: "Ngọc nhi à, mấy tháng nay con không được ăn no, mặc ấm, phải theo ta chịu bao nhiêu khổ cực. Con gái rồi cuối cùng cũng phải lấy chồng, con đừng suy nghĩ nhiều nữa."

Mãi đến khi bóng Cung khuất xa, Ngọc Tử vẫn ngơ ngẩn nhìn theo, thầm nghĩ: Thì ra phụ thân cũng đồng ý.

Lúc này, một chiếc xe ngựa khác tiến đến gần, màn xe được vén lên, một giọng nói dịu dàng của nữ tử vang lên: "Ngọc cơ tỷ tỷ." Một khuôn mặt tròn trịa thanh tú hiện ra. Nàng ta nhìn Ngọc Tử, nói: "Vóc dáng tỷ tỷ quả nhiên giống Đại Xu."

Nói rồi nàng ta quay vào trong dặn dò, rồi cầm một bọc quần áo đưa cho Ngọc Tử: "Tỷ tỷ, đột ngột quá nên không kịp chuẩn bị y phục. Hai bộ này là của Đại Xu, tỷ tỷ tạm mặc nhé. Về phủ sẽ có y phục vừa vặn cho tỷ tỷ."

Ngọc Tử tròn mắt nhìn bọc quần áo, ngập ngừng một chút rồi đưa tay nhận lấy.

Đó là hai bộ y phục nữ nhi, vải vóc hơi thô.

Trở vào xe ngựa, trải quần áo ra, Ngọc Tử nhìn hồi lâu, rồi đưa tay ôm mặt, lẩm bẩm: "Chuyện gì đến rồi sẽ đến, cứ bình tĩnh chờ đợi."

Sau khi tự trấn an mình, Ngọc Tử thay y phục. Quả nhiên rất vừa vặn. Mấy tháng nay nàng toàn mặc áo vải bố rộng thùng thình, loại vải thô ráp khiến da nàng bị trầy xước, mặc lên người vô cùng khó chịu. Giờ đây được mặc y phục bằng vải mềm mại, nàng cảm thấy dễ chịu hơn nhiều.

Nàng kéo kéo tay áo, thầm nghĩ: "Không ngờ có một ngày Ngọc Tử ta lại vì một bộ quần áo mà vui mừng đến thế."

Đoàn xe tiếp tục lên đường.

Sau vài canh giờ, màn đêm buông xuống. Xe ngựa dừng lại, tiếng người ồn ào, các thị nữ đang chuẩn bị bữa tối.

Ngồi trong xe, nghe tiếng ồn ào bên ngoài, Ngọc Tử bỗng giật mình thon thót. Nàng cắn môi, nắm chặt hai tay, trong lòng lo lắng: Nếu công tử Tử Đê thật sự muốn nạp ta làm thϊếp, vậy chẳng phải... chẳng phải hắn sẽ muốn ta thị tẩm sao? Trời ơi, ta không muốn!

Nghĩ đến đây, khuôn mặt tuấn mỹ của công tử Tử Đê lại hiện lên trong tâm trí nàng. Công tử đẹp như vậy chắc sẽ không thích mình đâu? Nghĩ đến cảnh được ở bên cạnh người như vậy, nàng lại cảm thấy có chút rung động.

Ngọc Tử vội vàng gạt bỏ ý nghĩ đó, tự trách bản thân không nên suy nghĩ vẩn vơ.

Bên ngoài, tiếng ồn ào ngày càng lớn, mơ hồ nghe thấy cả tiếng Cung nói chuyện.

Ngọc Tử vội vén rèm xe, nhảy xuống.

Nàng vừa xuất hiện, các kiếm khách đều quay đầu nhìn, nhưng rồi lại nhanh chóng quay đi.

Ngọc Tử sải bước chạy về phía Cung.

Đúng lúc này, một giọng nữ vang lên từ phía sau: "Ngọc cơ tỷ tỷ, công tử đang dùng bữa, sao tỷ tỷ không qua hầu hạ?"

Ngọc Tử khựng lại, chậm rãi quay đầu.

Người nói chuyện với nàng chính là thị nữ đã đưa quần áo cho nàng lúc trước. Nàng ta mở to đôi mắt hạnh nhân nhìn Ngọc Tử, vẻ mặt như đang kinh ngạc vì sự thiếu hiểu biết quy củ của nàng.

Ngọc Tử thầm thở dài, gật đầu với nữ tử kia, rồi liếc nhìn Cung. Cung không nhìn nàng, ông đang nói chuyện gì đó với một kiếm khách khác.

Ngọc Tử buồn bã nghĩ: Chẳng lẽ phụ thân cho rằng ta đã là người của công tử Tử Đê rồi nên không còn quan tâm đến ta nữa? Nàng thở dài, xoay người, bước từng bước nặng nề về phía công tử Tử Đê.