Chương 37: Thẳng Thắn

Ngọc Tử lùi lại phía sau, đưa mắt nhìn xe ngựa của công tử Tử Đê đang chậm rãi tiến về phía trước, lòng ngổn ngang suy tư.

Chốc lát sau, giọng nói khàn khàn của Cung vang lên từ phía sau: "Con ta đang nghĩ gì vậy?"

Ngọc Tử vội quay đầu lại, nhảy lên xe lừa, ngồi cạnh phụ thân. Thấy không có ai để ý, nàng ghé sát vào Cung, thấp giọng nói: "Phụ thân, công tử Tử Đê bảo con rửa mặt rồi đến gặp hắn!"

"A!"

Cung hoảng hốt, mặt mày tái mét, vội la lên: "Chuyện này, chuyện này phải làm sao đây? Nhỡ đâu hắn phát hiện con là nữ nhi, liệu có nghĩ rằng chúng ta lừa gạt hắn?"

Người thời này xem trọng chữ tín hơn hết thảy. Phản ứng với sự lừa dối, gian trá vô cùng quyết liệt. Ngọc Tử hiểu rõ, Cung lo lắng công tử Tử Đê nổi giận sẽ... gϊếŧ nàng!

Nàng mím môi, hồi lâu sau mới khẽ nói: "Cũng có thể tránh được."

Giọng nói thiếu tự tin.

Cung nghe vậy, thở dài một tiếng.

Ngọc Tử cúi đầu suy nghĩ, rồi nhìn Cung: "Con thấy công tử Tử Đê là người ôn hòa."

Cung gật đầu: "Nếu không phải kẻ tàn bạo thì sẽ không dễ dàng trách phạt, gϊếŧ hại ai." Nói đến đây, ánh mắt ông nhìn Ngọc Tử sáng lên, thầm nghĩ: Ngọc nhi xinh đẹp như vậy, nếu được công tử Tử Đê yêu thích, được đưa vào hậu cung làm thϊếp...

Nghĩ vậy, lòng ông nóng ran.

Đối với người già như ông, nữ nhi trưởng thành rồi cuối cùng cũng phải lấy chồng. Ngọc Tử có thể làm thϊếp của một vị công tử như vậy, dù chỉ là con tin, dù chỉ là thϊếp thất bình thường, ít ra cũng là một nơi nương tựa tốt.

Đoàn xe dừng lại bên một khe suối. Ngọc Tử nhảy xuống xe, tìm đến thượng nguồn, thấy xung quanh không có ai, nàng bắt đầu rửa mặt.

Nàng cúi đầu nhìn bóng mình in trên mặt nước.

Khuôn mặt nàng không còn hồng hào, đầy đặn như trước nữa. Mấy tháng nay lặn lội đường xa khiến gương mặt vốn mũm mĩm trở nên gầy guộc, làn da trắng hồng cũng nhợt nhạt đi nhiều.

Ngọc Tử vốn chỉ có nhan sắc thanh tú, ưu điểm lớn nhất là làn da trắng mịn như tuyết, đôi mắt trong veo, cử chỉ ung dung, điềm tĩnh, toát lên phong thái quý tộc. Giờ đây sắc mặt nhợt nhạt, lại mặc áo vải rách rưới, không có trang sức điểm tô, nàng trông kém sắc hơn trước rất nhiều.

Nhưng dù sao, nhìn từ góc độ nào, người trong nước vẫn là một thiếu nữ yểu điệu. Haiz, với bộ dạng này, thật khó mà giả làm thiếu niên.

Phải làm sao bây giờ?

Ngọc Tử cắn răng, cố gắng suy nghĩ.

Phía sau nàng, đám kiếm khách đang ồn ào náo nhiệt. Đoàn xe mỗi khi đi qua sông suối đều dừng lại nghỉ ngơi. Lúc này, mọi người đang nghỉ chân, vài người tranh thủ lấy nước sạch.

Ngọc Tử bôi bùn đất lên mặt, vừa bôi vừa lau, lau rồi lại bôi. Lớp bùn đất quá dày, trông chẳng giống màu da thật chút nào.

Sau hai khắc, nghe thấy tiếng thúc giục từ phía xa, Ngọc Tử nghiến răng, thầm nghĩ: Công tử Tử Đê tuy có vẻ ngoài lạnh lùng nhưng thực chất là người thiện lương, ôn hòa. Với tính cách như vậy, nếu mình khéo léo nói năng thì chắc sẽ không bị trách phạt.

Nghĩ vậy, nàng dậm chân mấy cái thật mạnh, xoay người chạy về phía đoàn xe.

Một kiếm khách thấy nàng đến gần, vung tay lên gọi: "Thằng bé, công tử gọi ngươi." Nói đến đây, cánh tay đang vung vẩy của hắn khựng lại giữa không trung.

Hắn dụi mắt, kinh ngạc nhìn quanh, hỏi: "Đây... đây... hắn? Ta hoa mắt sao?"

Không ai trả lời.

Đám kiếm khách đều há hốc mồm, ngạc nhiên nhìn Ngọc Tử đang cúi đầu bước tới.

Nhìn theo bóng nàng đi về phía công tử Tử Đê dưới gốc cây, một kiếm khách mới lắp bắp: "Đây... đây là thằng bé bẩn thỉu đó sao?"

...

Ngọc Tử cúi đầu, chậm rãi tiến đến trước mặt công tử Tử Đê.

Công tử Tử Đê dung mạo tuyệt trần đang quỳ gối trên chiếc sập, thong thả uống rượu. Cây đa cổ thụ che khuất ánh sáng, những tia nắng loang lổ chiếu xuống khuôn mặt tuấn tú, đôi mắt u buồn của hắn, tạo nên một bức tranh tuyệt mỹ.

Bên trái công tử Tử Đê là vị công thúc râu tóc bạc phơ. Còn đám kiếm khách thì đang tụm năm tụm ba cười đùa vui vẻ.

Họ không hề để ý đến Ngọc Tử đang đến gần.

Ngọc Tử len lén quan sát, thấy không ai chú ý đến mình, nàng vừa thở dài vừa cười khổ.

Nàng đi đến trước mặt công tử Tử Đê, cách hắn chừng năm bước thì quỳ xuống, hai tay chống đất, trán chạm đất.

Từ xa, Cung thấy vậy, lo lắng đứng dậy. Ông định bước tới chỗ Ngọc Tử nhưng rồi lại dừng lại.

Ngọc Tử quỳ sụp xuống, thấp giọng nói: "Ta có tội."

Giọng nói của Ngọc Tử khiến công tử Tử Đê đang cúi đầu uống rượu ngẩng lên.

Hắn nhíu mày, ngạc nhiên hỏi: "Sao ngươi lại hành đại lễ như vậy?"

Nói rồi hắn đưa mắt nhìn, thấy bàn tay trắng nõn và chiếc cổ thon thả của Ngọc Tử, bèn hỏi: "Ngươi có tội gì?"

Ngọc Tử ấp úng: "Tiểu nhân, tiểu nhân, tiểu nhân..." Nàng không biết phải nói sao.

Nghiến răng, Ngọc Tử ngẩng đầu lên, để lộ khuôn mặt mình trước mặt công tử Tử Đê.

Vừa nhìn thấy khuôn mặt nàng, công tử Tử Đê càng nhíu mày hơn.

Hắn nhìn Ngọc Tử một cái rồi quay sang hỏi ông lão bên cạnh: "Công thúc, đứa trẻ này hình như giống nữ tử."

Công thúc cũng đang trợn mắt há mồm nhìn Ngọc Tử.

Ông không giữ được bình tĩnh như công tử Tử Đê, vươn tay chỉ vào Ngọc Tử, hồi lâu sau mới thốt lên được: "Thằng bé, ngươi, ngươi là nữ tử?" Công thúc thở hổn hển, hỏi lại lần nữa: "Thằng bé, ngươi, ngươi là nữ tử?"

Ngọc Tử gật đầu, nghẹn ngào nói: "Thϊếp là con gái nước Lỗ, trong nhà gặp biến cố, được gia thần cứu thoát. Thϊếp phiêu bạt khắp nơi, vì gia giáo nghiêm khắc nên không dám làm ô danh dòng họ bằng cách vào nữ quan, đành phải bôi bùn đất lên mặt. Sau này gặp được Cung, được ông ấy chăm sóc nên nhận làm phụ thân. Giờ đây bị kẻ xấu trong thành Tằng nhìn thấu thân phận, quá nguy cấp nên mới phải làm vậy."

Nói đến đây, nàng lại dập đầu xuống đất, giọng nói run rẩy: "Thϊếp tuy là nữ tử nhưng thật sự biết chữ, thật sự từng được công tử Xuất ban thưởng."

Nàng lấy chiếc hộp gỗ trong bọc ra, hai tay dâng lên cao quá đầu, ngẩng đầu lên, gương mặt thanh tú mà nhợt nhạt ướt đẫm nước mắt. "Thϊếp lấy thân phận nữ nhi cầu xin công tử, thật sự là có tội. Công tử hỏi, thϊếp lại giấu diếm. Nhưng với thân phận của thϊếp, nếu không làm vậy thì không thể giữ được trong sạch. Xin công tử lượng thứ."

Trong tiếng khóc của nàng, Cung chạy đến, quỳ xuống bên cạnh Ngọc Tử, dập đầu trước công tử Tử Đê, giọng nói khàn đặc già nua vang lên: "... Trước kia Tề vương từng nói: Nếu làm sai nhưng có lý do chính đáng thì không phải là sai lầm quá lớn. Xin công tử rộng lượng tha thứ cho tiểu nữ!"

Trước lời cầu xin của hai cha con, công tử Tử Đê cau mày, lặng lẽ nhìn Ngọc Tử, ánh mắt chăm chú.