Gần công ty đúng là có một nhà hàng danh tiếng không tệ.
Sầm Mộ vốn chưa ăn no, nên sẵn tiện theo Phó Tự Bạch đến đây ăn trưa.
Lúc này đã gần một giờ chiều, lượng khách trong nhà hàng cung vơi bớt.
Nhân viên phục vụ dẫn họ vào trong và tìm một vị trí tuyệt vời gần cửa sổ.
Phó Tự Bạch đưa thực đơn cho Sầm Mộ, bảo cô cứ gọi món tùy thích, trưa nay anh mời.
Sầm Mộ cũng không khách sáo, đầu ngón tay tùy ý chỉ vài món mình thích.
Lượng đồ ăn cô gọi đủ cho hai người, sau đó Phó Tự Bạch lại gọi thêm vài món nữa, rồi mới trả lại thực đơn cho nhân viên phục vụ.
Sầm Mộ trông có vẻ không tập trung, chống cằm nhìn phong cảnh ngoài cửa sổ, hàng mi dài khẽ chớp, có lẽ vì mới từ ngoài vào nên hơi nóng trên người còn chưa tan hết, hai gò má đỏ ửng, càng làm tôn lên vẻ mềm mại của khuôn mặt.
Ánh mắt Phó Tự Bạch nhàn nhạt nhìn qua, tùy ý lên tiếng:
“Dạo này tâm trạng không tốt sao?”
Sầm Mộ bị câu hỏi của anh thu hút sự chú ý, nghiêng đầu nhìn: "Không phải, sao anh lại nói vậy?”
Phó Tự Bạch: "Nghe nói hôn ước giữa cô và Tần Ngọc Minh đã hủy bỏ?”
“Đúng vậy, hủy bỏ rồi.” Cô khẽ nhướng mày, giọng thoải mái: “Nhưng tôi không vì chuyện này mà tâm trạng không tốt đâu, ngược lại còn vui vẻ mấy ngày liền.”
Phó Tự Bạch: "Cô không thích anh ta à?”
Sầm Mộ: "Không thích, chẳng qua là lúc trước các trưởng bối ghép nhầm đôi uyên ương phổ thôi.”
Phó Tự Bạch không bình luận gì thêm về chuyện tình cảm của cô.
Anh chỉ khẽ cười một tiếng, chuyển chủ đề hỏi cô: "Bữa trưa vừa rồi, thật sự tệ đến vậy sao?”
Nhắc đến chuyện này, Sầm Mộ liền bực mình.
Tâm trạng cô vốn rất tốt, còn đặc biệt ăn diện kỹ càng để đi ăn cùng Giang Huệ, kết quả là nhà hàng đó được đánh giá cao rõ ràng nhờ vào quan hệ chứ không phải vì đồ ăn ngon. Hai người họ ăn trong bất mãn, sau đó miễn cưỡng thanh toán rồi rời đi.
Sầm Mộ: "Rất tệ, may mà anh không đi, không thì người mất mặt sẽ là tôi.”
Phó Tự Bạch: "Không đâu, nhà hàng có ngon hay không khó mà đoán trước được. Nếu chỗ đó không ngon, thì lần sau đổi chỗ khác. Không đáng vì những chuyện nhỏ nhặt này mà làm ảnh hưởng tâm trạng.”
Sầm Mộ cảm thấy lời Phó Tự Bạch nói rất khéo léo, như mang hàm ý sâu xa.
Nhưng Phó Tự Bạch lại bỗng nhiên mời cô ăn trưa, điều này Sầm Mộ đúng là không ngờ tới.
Hôm qua anh còn lạnh nhạt từ chối cô, hôm nay lại bỗng nhiên mời cô ăn trưa.
Sầm Mộ thật sự không hiểu người đàn ông này đang nghĩ gì.
Lẽ ra, thái độ của cô trong hai ngày qua hẳn là đã đủ rõ ràng rồi.
Một cô gái vốn không tiếp xúc mấy lại bỗng dưng nhắn tin thường xuyên, chẳng lẽ như vậy không phải là ám hiệu sao?
Ít nhất, với Sầm Mộ mà nói, đây là ám hiệu của cô.
Cho dù cô chưa từng yêu đương, cũng biết đây là cách để kéo gần khoảng cách.
Còn Phó Tự Bạch này…
Một người đàn ông lớn hơn cô vài tuổi, từng trải hơn cô rất nhiều trong cuộc sống lẫn sự nghiệp, chẳng lẽ lại không nhìn ra điều đó?
Nhưng hôm đó cô hỏi anh có thích ai chưa, người này lại nói mình chưa từng yêu đương. Sầm Mộ không rõ lời này thật giả ra sao, nhưng nếu ngay cả ám hiệu đơn giản như vậy mà Phó Tự Bạch cũng không nhận ra, thì đúng là đầu óc cứng nhắc thật rồi.
Ngay khi cô còn đang mải suy nghĩ vẩn vơ, thì đồ ăn họ gọi đã lần lượt được bưng lên.
Món nổi tiếng nhất của nhà hàng này chính là sườn cừu nướng mềm.
Thịt sườn cừu mịn, bề mặt được phủ một lớp tiêu đen và mật ong vàng óng, nướng đến độ thơm giòn, thêm vào đó có bột rau mùi điểm xuyết, khiến hương vị trở nên thơm ngon hấp dẫn.
Ngoài ra, Sầm Mộ còn gọi món cá bơn Iceland áp chảo, súp ngô truffle, nghêu hầm nấm đỏ, bánh anh đào gan ngỗng kiểu Nhật... Những món ăn này đều không làm cô thất vọng.
Phó Tự Bạch còn chu đáo gọi thêm cho cô một chiếc bánh kem hoa hồng. Chiếc bánh có kích thước nhỏ nhắn, chỉ đủ cho một mình cô, nhưng được trang trí vô cùng tinh xảo.
Người đàn ông ngồi đối diện cô, dáng vẻ khi dùng bữa rất nhã nhặn và tao nhã, trông thật sự khiến người khác cảm thấy dễ chịu.
Ánh mắt Sầm Mộ vô thức dừng lại vài giây trên chiếc ghim cài áo hoa sơn trà trước ngực anh, sau đó cô đặt nĩa xuống, nghiêm túc quan sát từng đường nét trên khuôn mặt Phó Tự Bạch.
Xét về ngoại hình, anh hơn hẳn Tần Ngọc Minh.
Người đàn ông có diện mạo thế này, thật sự không dễ tìm ở Giang Thành. Chẳng trách nhiều thiên kim tiểu thư trong giới lại tìm đủ mọi cách để trở thành vợ của anh.
Nếu xét về tài sản thực lực, anh cũng hoàn toàn áp đảo người khác.
Còn về thủ đoạn...
Khóe môi Sầm Mộ khẽ cong lên như muốn bật cười, Tần Ngọc Minh ngay cả cô còn chưa đối phó được, làm sao có thể đấu lại người đàn ông có thủ đoạn vô cùng cao tay trong truyền thuyết này?
Dường như nhận ra ý cười của cô, Phó Tự hơi nhướng mày, nhìn cô hỏi: "Sao vậy?”
Sầm Mộ: "Không có gì, chỉ là bỗng nhiên nghĩ đến một chuyện thú vị.”
Cô hờ hững dùng nĩa chọc vào lớp trang trí trên chiếc bánh nhỏ, tùy ý nói: "Anh suốt ngày vùi đầu vào công việc, chẳng lẽ không thấy chán sao?"
Phó Tự Bạch: "Phần lớn thời gian thì không.”
Sầm Mộ chống cằm, tò mò hỏi: "Vậy anh chưa từng nghĩ đến chuyện yêu đương à?”
Ánh mắt người đàn ông trầm tĩnh như mặt nước hồ, thoáng lướt qua cô.
Sầm Mộ ho khan một tiếng, đặt nĩa xuống: "Ý tôi là, chắc hẳn xung quanh anh không thiếu những cô gái muốn chủ động theo đuổi anh. Thường thì anh xử lý những mối quan hệ đó như nào?”
Phó Tự Bạch nhướng mày: "Cô rất tò mò sao?”
Sầm Mộ sững lại vài giây, dường như chợt nhận ra giọng điệu lạnh lùng xa cách của anh, cô bĩu môi đầy hờn dỗi.
“Không tò mò, chỉ tiện miệng hỏi thôi.”
Cô rõ ràng là rất tò mò, nhưng lại mạnh miệng, cúi đầu tiếp tục ăn bánh kem.
Phó Tự Bạch nhìn cô đưa một miếng bánh kem nhỏ vào miệng, có lẽ vì hơi vội nên trên khóe môi đỏ mọng còn vương lại chút kem trắng, trông giống như con mèo nhỏ ăn vụng.
Trong mắt anh thoáng hiện lên một tia dịu dàng không dễ bị phát hiện.
“Thật ra, thỉnh thoảng cũng có người nhắn tin cho tôi.”
Sầm Mộ dừng lại động tác.
Phó Tự Bạch nói tiếp: "Cũng có người gọi điện thoại làm phiền tôi.”
Sầm Mộ: “…”
Phó Tự Bạch: "Nhưng tôi thường không trả lời hoặc không bắt máy. Lâu dần, những người đó sẽ không đến tìm tôi nữa.”
Bánh kem vốn mềm mịn, nhưng lúc này Sầm Mộ lại nuốt xuống rất khó khăn.
“Ra là vậy…”
Phó Tự Bạch: "Nhưng cũng có ngoại lệ.”
Sầm Mộ: "Hả?”
Người đàn ông cầm lấy chai rượu vang, đầu ngón tay thon dài rót cho cô một ly, động tác vừa tao nhã vừa dịu dàng.
"Nếu đó là người tôi quan tâm, tôi sẽ trả lời."
Chỉ có điều, số lần anh trả lời rất ít.
Tính đến bây giờ, anh chỉ trả lời mỗi cô.
Sầm Mộ nhìn anh vài giây, sau đó bất ngờ bị sặc.
Cô đưa tay che miệng, nhíu mày ho khan mấy tiếng.
Phó Tự Bạch dịu dàng đưa khăn giấy cho cô, trầm giọng hỏi: "Không sao chứ?”
Sầm Mộ lắc tay: "Không sao.”
Sau khi ổn định lại tư thế của mình, cô không khỏi hít một hơi thật sâu.
Lúc này, cô đã hoàn toàn biết rõ một chuyện, đó chính là…
Phó Tự Bạch đã nhận ra ám hiệu của cô.
Nhưng nghĩ kỹ lại cũng phải thôi, người đàn ông này lăn lộn trên thương trường bao nhiêu năm, đã sớm trở thành lão hồ ly rồi, sao có thể không nhìn thấu một chuyện đơn giản như vậy.
Nếu nhất định phải nói anh không biết, vậy chỉ có thể là cố tình giả bộ không hiểu mà thôi.
Cô im lặng một lúc, Phó Tự Bạch lại có hứng thú nói chuyện phiếm.
“Nghe nói dạo này nhà rất náo nhiệt.”
Sầm Mộ: "Ý anh là sao?”
Phó Tự Bạch chậm rãi gắp một miếng thịt bò đưa vào miệng, nhớ tới chuyện Diệp Hoằng nói: "Hôn ước của cô được hủy bỏ, hẳn là có rất nhiều người muốn theo đuổi cô."
Sầm Mộ nhún vai: "Cũng bình thường thôi, không khoa trương đến vậy.”
Phó Tự Bạch: "Vậy tiếp theo cô định làm gì?”
Sầm Mộ khẽ cười: "Đi bước nào tính bước đó, nhưng lần này tôi không để cha mẹ quyết định thay nữa. Dù sao thì ánh mắt chọn con rể tương lai của cha mẹ cũng không chuẩn lắm, có câu ‘biết người biết mặt không biết lòng’, vẫn nên để tôi tự chọn thì đáng tin hơn.”
Phó Tự Bạch bật cười: "Cô tự tin vào mắt nhìn người của mình như vậy sao?”
Sầm Mộ tự nhiên nói: "Người tôi tự chọn, ít nhất phải hợp mắt tôi.”
Phó Tự Bạch: "Thì ra cô rất coi trọng cảm giác ban đầu.”
Sầm Mộ: "Đương nhiên, cảm giác ban đầu rất quan trọng. Dù không phải yêu ngay từ cái nhìn đầu tiên, thì ít nhất cũng phải làm cho tôi cảm thấy dễ chịu.”
Nghe đến đây, đầu ngón tay Phó Tự Bạch khẽ gõ vài cái trên bàn, đuôi mắt cong lên, nhìn về phía cô, trầm giọng hỏi:
"Cô tin vào tình yêu từ cái nhìn đầu tiên không?"
Có lẽ vì ánh mắt anh nhìn Sầm Mộ quá chuyên chú, nên cô bị ánh sáng màu hổ phách trong mắt anh làm cho lóa lên trong nháy mắt.
Cảm giác béo ngậy của lớp kem trong cổ họng khiến cô khó chịu, vì thế cô vờ như không sao, nhấc ly rượu lên uống một ngụm.
"Tin chứ, chỉ có điều chuyện này không xảy ra với tôi.”
Phó Tự Bạch khẽ cong môi: "Tôi cũng tin.”
Sầm Mộ khẽ cắn môi, nhất thời không biết nên trả lời thế nào.
Phó Tự Bạch: "Hôm đó, sau khi dẫn Phó Hàng đến nhà cô nhận lỗi, tôi vẫn để cậu ta đóng cửa tự kiểm điểm ở nhà, nên dạo này cậu ta rất ngoan. Vừa hay cha mẹ và ông bà cậu ta đều đã đi du lịch về, biết chuyện cậu ta mạo phạm cô nên cũng cảm thấy áy náy, muốn tôi tặng cho cô chút quà.”
Sầm Mộ lắc đầu: "Không cần đâu, hôm đó anh đã mang đến không ít quà rồi, tâm ý của mọi người, tôi đã nhận được rồi, không cần tặng nữa.”
Phó Tự Bạch dịu dàng nhìn cô: "Thật sự không cần quà sao?”
Sầm Mộ khẽ động mi, không hiểu sao lại cảm thấy câu nói này của anh có hàm ý khác, cô nghi hoặc ngước mắt nhìn anh.
Phó Tự Bạch khẽ cười: "Lần trước cô nói muốn tôi giới thiệu cho cô một vị hôn phu còn giỏi hơn cả Tần Ngọc Minh, tôi nghĩ tới nghĩ lui, thấy cô Sầm ưu tú quá, bên cạnh tôi thật sự không có ai có thể xứng đôi với cô, thế nên..."
Anh kéo dài âm cuối cùng, mang theo một chút lưu luyến, nhưng vẫn duy trì phong thái lịch thiệp đến cùng.
“Cô Sầm thấy tôi thế nào?”
Anh vừa dứt lời, trái tim Sầm Mộ bỗng nhiên đập nhanh hơn.
Người đàn ông này rõ ràng đã hiểu được ý của cô từ lâu, nên mấy ngày nay mới giả bộ hồ đồ, chơi trò thăm dò lẫn nhau với cô.
Nhưng anh lại phong độ quá, biến bị động thành chủ động, không để cô phải mở lời trước, mà chính anh lựa chọn do mình nói ra lời này.
Anh đương nhiên biết Sầm Mộ kiêu ngạo và ngây thơ, cũng biết cô không thể nào tự nói ra những lời bộc bạch ấy.
Sầm Mộ môn đăng hộ đối với gia thế của anh, thông minh xinh đẹp, cách hành xử lại không kiêu ngạo hay khiến người ta chán ghét, tính cách hoàn toàn khác biệt so với kiểu con gái như Tần Nguyệt Linh.
Mấy năm nay, Phó Tự Bạch đúng là luôn bị người trong nhà thúc giục. Cha mẹ anh tuổi đã cao, hơn nữa bên phía anh cả luôn dòm ngó đến vị trí của anh. Nếu anh còn không nhanh chóng lập gia đình, e rằng khó mà đứng vững được.
Trước đây anh từng nói, nếu là người anh không hứng thú, thì dù ai ép buộc cũng vô ích.
Nhưng trung hợp thay, Sầm Mộ lại không làm anh chán ghét.
Cô có dáng vẻ cao quý của một thiên kim tiểu thư, nhưng cũng hiểu biết lễ nghĩa và có niềm kiêu hãnh riêng.
Về lý trí mà nói, cô đúng là lựa chọn hoàn hảo để làm cô Phó.
Gia thế, diện mạo, tài hoa và khí chất, cô đều có tất cả.
Cũng chính vì vậy, Phó Tự Bạch cũng biết rằng, Sầm Mộ chọn anh, cũng là vì những lý do tương tự.
Hai người họ quen biết chưa lâu, nếu nói có tình cảm sâu đậm thì thật sự là không thực tế. Nhưng…
Trai chưa vợ, gái chưa chồng, có thể cân nhắc thử xem.
Anh nói rất thẳng thắn, không chút che giấu, ánh mắt nhìn cô đầy kiên định.
Dù trong lòng Sầm Mộ cũng có suy nghĩ này, nhưng lúc này, cô vẫn giữ chút e dè quay mặt đi, dưới đuôi mắt thoáng hiện lên sắc đỏ nhàn nhạt.
“Vậy để tôi suy nghĩ đã.”
Phó Tự Bạch ôn hòa cười:
“Được, tôi chờ câu trả lời của em.”