Đang định mở lời chất vấn, người đó mới muộn màng đưa tay vịn lấy cánh tay cậu: “Không sao chứ, Thiếu tá Vân?”
Vân Lạc lại đối diện với ánh mắt của đối phương. Sự quan tâm ẩn chứa chút trêu chọc luôn khiến người ta cảm thấy lời hỏi thăm này không thật lòng cho lắm.
Cậu lặng lẽ rút tay ra: “Anh biết tôi?”
Đối phương vẫn giữ dáng vẻ hời hợt, khóe môi nhếch lên, trong mắt Vân Lạc lại có thêm vài phần khó chịu: “Người đến báo danh ở quân đội Liên bang, có ai mà không nhận ra gương mặt của Thiếu tá Vân Lạc?”
Vân Lạc gật đầu thừa nhận, chỉ xem đây là một bước cần thiết để mọi tân binh làm quen với đồng nghiệp và cấp trên tương lai nên không nghĩ nhiều nữa.
“Hôm nay đến báo danh ư?” Vân Lạc liếc nhìn thiết bị liên lạc trên cổ tay, cậu lặng lẽ lùi lại một bước nhường đường cho đối phương: “Không đi nhanh, có lẽ anh sẽ muộn đấy.”
Người đó lại bất ngờ nắm lấy chiếc khăn vắt trên cổ cậu rồi hơi dùng sức, khoảng cách giữa hai người chỉ còn gang tấc: “Thể chất của Thiếu tá Vân thật kỳ lạ.”
Vân Lạc nhíu mày, ngay lập tức nắm lấy cổ tay người đó, cả hai bỗng rơi vào thế giằng co.
Sức lực của người kia không hề kém cạnh Vân Lạc. Cả hai bàn tay chồng lên nhau đều nổi gân xanh, nhưng một góc của chiếc khăn vẫn bị người đó siết chặt trong tay và không hề nhúc nhích.
Vân Lạc ngước mắt nhìn hắn: “Tân binh mới đến mà không hiểu quy tắc vậy sao?”
“Chỉ là thấy Thiếu tá Vân không đổ mồ hôi nhiều, nên mượn để lau mồ hôi thôi.” Hắn chống chân trên mặt đất một cách vững vàng, một tay hất mái tóc trước trán, chỉ vào vầng trán lấm tấm ướt: “Cậu xem này, ướt hết cả rồi.”
Tiếp xúc gần gũi với người lạ khiến Vân Lạc cảm thấy khó chịu khắp toàn thân. Cậu đột nhiên buông tay lùi lại thêm một bước nữa, chiếc khăn cũng theo đó rơi vào tay đối phương.
Người kia lại có vẻ chẳng bận tâm, từ từ thấm khô mồ hôi trên trán rồi không vội vàng gấp lại, nhét luôn vào thắt lưng của mình: “Đồ vật cá nhân như vậy khó mà trả lại cho Thiếu tá Vân được, có cơ hội tôi sẽ trả cậu một cái mới. Nhưng mà…”
Người đó hoàn toàn không có sự lễ phép và ý thức của lần đầu gặp mặt, phớt lờ sự khó chịu hiện rõ trên mặt Vân Lạc. Khi lại gần, hắn giơ chiếc khăn tay lên, hỏi: “Pheromone của Thiếu tá Vân có mùi gì vậy? Ban đầu tôi tưởng bị mùi mồ hôi át đi, nhưng nhìn cậu thì thấy đâu có đổ mồ hôi nhiều.”
Vân Lạc sững sờ trong chốc lát rồi cất lời: “Mới đến ngày đầu, chú ý chừng mực một chút.”
Lần này cậu không lịch sự nhường đường cho người phía sau nữa mà dứt khoát quay người đi thẳng về phía ký túc xá.
Đối phương có vẻ cũng chẳng phải người lịch sự gì, cậu lười phải khách sáo thêm.
Mặt nạ chỉ dành cho những người biết cách nhìn mặt nạ.
Khoảnh khắc quay lưng đi, cậu cảm thấy một cơn choáng váng thoáng qua. Nó không kéo dài, thậm chí không cần đặc biệt hồi phục đã biến mất.
Sau đó, cậu mơ hồ ngửi thấy một mùi lạ. Nó rất giống với mùi nước hoa cậu thường dùng để ngụy trang thân phận, nhưng lại không hoàn toàn giống.