Chương 9

Trong kinh này ai mà không biết, Vinh Hi Quận chúa là con gái út của Khang Định Trưởng công chúa, cháu gái được Hoàng đế sủng ái, chính là một kẻ kiêu căng tùy hứng, là bá chủ một phương trong kinh, hành sự khác người, những tên công tử bột kia nhìn thấy nàng đều phải né tránh.

Mỗi lần Vinh Hi Quận chúa muốn làm chút gì đó, đều thích lôi kéo Sở Ngọc Mạo đi cùng.

Đại thiếu phu nhân thần sắc hơi ngưng, nói: "Chớ có nói bậy, Vinh Hi Quận chúa tính tình hoạt bát, ngây thơ đáng yêu, Thái hậu cùng Thánh nhân đối với nàng có chút yêu thích, sẽ không hại Sở biểu muội."

Ma ma cũng chỉ là ngoài miệng nói một chút, trong lòng thực sự đồng tình với Sở Ngọc Mạo. Vị Biểu cô nương khách cư Vương phủ này dung mạo xuất chúng, dáng vẻ đoan trang, làm cho người ta không bắt bẻ được lỗi gì. Đáng tiếc lại là cô nhi cha mẹ đều mất, vốn cũng không được Vương phi thích, cố tình lại bị Vinh Hi Quận chúa nhìn trúng. Mỗi lần Vinh Hi Quận chúa gây họa luôn mang theo nàng, chọc cho Vương phi trong lòng càng thêm không vui.

Nếu không có Vinh Hi Quận chúa làm hư, nói không chừng Vương phi đối với Sở Ngọc Mạo còn không có ý kiến lớn như vậy.

Xe ngựa của Vinh Hi Quận chúa chờ ở bên kia Nghi môn.

Sở Ngọc Mạo cùng nàng ấy lên xe ngựa, nha hoàn đi theo ngồi lên xe ngựa do Vương phủ sắp xếp, còn có mấy nữ hộ vệ đeo bội đao, tư thế hiên ngang, khiến người ta phải ngoái nhìn.

Nhìn điệu bộ này liền biết là Vinh Hi Quận chúa, trong kinh cũng chỉ có nàng ấy mới mang theo nữ hộ vệ khoe khoang khắp nơi như vậy.

Thùng xe rộng rãi sáng ngời, xuyên qua cửa sổ giao sa có thể mơ hồ nhìn thấy cảnh trí bên ngoài, người bên ngoài lại không nhìn thấy tình huống trong xe ngựa.

Lên xe ngựa, Sở Ngọc Mạo quen thuộc mở hốc tối trong xe, lấy ra một hộp thức ăn sơn đỏ chín ngăn, cầm lấy điểm tâm bên trong bắt đầu ăn.

Nàng vẫn đang tuổi ăn tuổi lớn, một bữa không ăn đói đến hoảng, cho nên mỗi lần ra ngoài, Vinh Hi Quận chúa đều sẽ bảo đầu bếp trong phủ làm chút điểm tâm để vào trong xe chuẩn bị sẵn.

"Đừng ăn quá nhiều." Vinh Hi Quận chúa nói, "Kẻo đợi lát nữa đến Ngọc Trân Lâu lại ăn không vô. Nghe nói gần đây Ngọc Trân Lâu ra mắt một món giò Phỉ Thúy, là khẩu vị của Giang Nam bên kia, ngươi nhất định sẽ thích."

Sở Ngọc Mạo đáp một tiếng, hỏi: "Tìm ta có chuyện gì? Hiện tại có thể nói rồi chứ?"

Vinh Hi Quận chúa cười hì hì một tiếng, dựa vào nàng nói: "Thật ra cũng không có chuyện gì, chỉ là muốn ngươi theo ta đi Minh Nguyệt Hồ bên kia xem mắt lang quân."

"Xem mắt lang quân?" Sở Ngọc Mạo sửng sốt, rất nhanh trong lòng hiểu rõ, "Là Công chúa bảo ngươi đi xem mắt?"

Vinh Hi Quận chúa nhỏ hơn Sở Ngọc Mạo một tuổi, tháng ba năm nay vừa cập kê.

Từ sau khi nàng ấy cập kê, Khang Định Trưởng công chúa bắt đầu quan tâm hôn sự của nàng ấy, vì nàng ấy kén chọn Nghi tân. Đáng tiếc Vinh Hi Quận chúa tuy thân phận tôn quý, còn có Hoàng đế cữu cữu, nhưng bởi vì thanh danh của nàng ấy ở kinh thành quá tệ, nhà cao cửa rộng trong kinh thành này tránh nàng ấy không kịp, vạn lần không muốn để con cháu ưu tú nhà mình rước một tôn đại Phật này về nhà.

Nghe nói khoảng thời gian trước và sau khi Vinh Hi Quận chúa cập kê, trong kinh đột nhiên có không ít nhà truyền ra tin vui, lang quân nhà nào đó đính hôn với quý nữ nhà ai, chuyện tốt tới gần.

Khoảng thời gian đó cũng là thời điểm các phủ trong kinh thành tổ chức thưởng hoa yến, xuân nhật yến thường xuyên nhất.

Khang Định Trưởng công chúa dù có cưng chiều con gái cũng biết đức hạnh của con gái mình không được người ta ưa thích. Tuy rằng tức giận nhưng cũng không tiện cưỡng cầu, càng không muốn vì gả con gái mà tùy tiện tìm cho nàng ấy một lang quân không như ý.

Cho nên bà liền đưa mắt nhìn ra ngoài kinh thành, giống như những sĩ tử trẻ tuổi vào kinh đi thi, hoặc là lang quân từ nơi khác theo cha vào kinh, thư sinh du học đến kinh thành... đều thành công lọt vào tầm mắt của bà.