"Tìm ngươi tự nhiên có việc." Vinh Hi Quận chúa cuối cùng cũng nhớ ra mục đích mình tới đây, nhanh chóng kéo nàng dậy, "A Mạo, ta tìm ngươi có việc, lần này nhất định phải nhờ ngươi giúp đỡ mới được."
"Là chuyện gì vậy?" Sở Ngọc Mạo hỏi, trong lòng buồn bực.
"Ai nha, đợi lát nữa nói tiếp, ngươi mau chuẩn bị đi." Vinh Hi Quận chúa vừa nói, vừa phân phó cho đám nha hoàn Cầm Âm, "Lại đây thay y phục cho cô nương nhà các ngươi, ta muốn dẫn nàng ra ngoài."
"Ra ngoài?" Sở Ngọc Mạo nói, "Ta còn chưa dùng bữa..." Đã sắp đến trưa, một bữa không ăn đói đến hoảng.
"Ta mời ngươi đi Ngọc Trân Lâu ăn."
Nghe Vinh Hi Quận chúa liên tục thúc giục, bọn nha hoàn vội vàng rửa mặt thay quần áo cho Sở Ngọc Mạo, một phen bận rộn.
Chờ Sở Ngọc Mạo y phục chỉnh tề, Vinh Hi Quận chúa nhìn qua, cảm thấy nàng hôm nay ăn mặc quá mức mộc mạc, quay đầu phân phó: "Đem cây trâm ngọc hồ điệp tơ vàng điểm thúy lần trước ta tặng A Mạo lấy tới đây, còn có đôi vòng tay lưu kim vân sóng nước kia cũng đeo cho A Mạo, đôi khuyên tai hoa ngọc lan này đẹp mắt, đeo lên cho nàng..."
Bọn nha hoàn bị nàng ấy chỉ huy xoay vòng vòng, vội đến mức ngay cả chóp mũi cũng lấm tấm mồ hôi.
Sở Ngọc Mạo bất đắc dĩ nhìn nàng ấy, cũng không cự tuyệt, tùy ý để nha hoàn trang điểm, chỉ cảm thấy đeo quá nhiều đồ vật có chút vướng víu.
Thật ra nàng cũng không thích mang quá nhiều trang sức trên người, luôn cảm thấy sẽ ảnh hưởng đến hành động. Tuy nói đây là phái đoàn của quý nữ, nhưng đối với nàng mà nói, phái đoàn như vậy có cũng được mà không có cũng không sao, nàng cũng không sợ bị người chê cười hàn vi.
Cho đến khi nha hoàn trang điểm xong, Vinh Hi Quận chúa thỏa mãn quan sát Sở Ngọc Mạo, đưa tay sờ sờ mặt nàng, cảm khái nói: "Tuyệt sắc giai nhân như thế, thế gian có mấy nam nhân có thể cự tuyệt? Ta nếu là nam nhi, nhất định phải nghĩ cách cưới ngươi về nhà."
Khóe môi Sở Ngọc Mạo mỉm cười, phụ họa nói: "Ngươi nếu là lang quân, ta cũng phải nghĩ cách gả cho ngươi."
"Đúng vậy!" Vinh Hi Quận chúa đắc ý ngẩng đầu, "Ta là người tiếc hoa, so với đầu gỗ Triệu Nhương còn thương hương tiếc ngọc hơn nhiều."
Lúc sắp ra cửa, Sở Ngọc Mạo đột nhiên hỏi: "Muốn đánh nhau không? Có cần ta chuẩn bị vũ khí, mang cung của ta theo không?"
Cầm Âm bên cạnh nghe xong, lập tức tê cả da đầu, mặt mũi tràn đầy lo lắng.
"Không đánh nhau nữa!" Vinh Hi Quận chúa cười tủm tỉm, "Lần này chúng ta không đánh nhau, cũng không cãi nhau."
Cầm Âm thầm thở phào nhẹ nhõm.
Không đánh nhau không cãi nhau là tốt rồi. Nếu lại ra ngoài đánh nhau cãi nhau, quay đầu bị Thế tử gia biết, cô nương nhà nàng ấy lại phải bị phạt chép sách niệm Đạo Đức Kinh.
**
Cô nương chưa xuất giá của Vương phủ khi ra ngoài phải đi xin chỉ thị của Vương phi.
Nhưng mỗi lần Sở Ngọc Mạo ra ngoài đều là vì Vinh Hi Quận chúa, số lần quá nhiều, Vương phi lười để nàng lần nào cũng tới xin chỉ thị, chỉ bảo nàng đi thông báo với Đại thiếu phu nhân Trần thị một tiếng là được, không cần nói với bà.
Đại thiếu phu nhân Trần thị giúp đỡ Vương phi quản gia, nghe nói Vinh Hi Quận chúa đến phủ muốn dẫn Sở Ngọc Mạo ra ngoài, đã tập mãi thành thói quen, trực tiếp đồng ý.
Ngược lại ma ma bên cạnh nàng ta lại nói: "Sao Vinh Hi Quận chúa lại tới nữa? Không phải lại muốn dẫn biểu cô nương đi làm chuyện gì khác người đó chứ? Nếu như Thế tử gia trở về biết được, chỉ sợ biểu cô nương lại bị phạt."
Vương phi tuy không hài lòng con dâu tương lai như Sở Ngọc Mạo nhưng cũng không khắt khe với nàng, thậm chí còn mời ma ma trong cung qua phủ dạy bảo nàng quy củ lễ nghi, để nàng cùng các cô nương trong Vương phủ đọc sách biết chữ, dạy nữ hồng, cầm kỳ thi họa... Các cô nương trong phủ nên có, nên học, nàng cũng có, cũng phải học.
Sở Ngọc Mạo là người thông tuệ, bất kể là lễ nghi hay học tập đều hết sức ưu tú, được không ít người khen ngợi.
Duy chỉ có một điểm không tốt, chính là nàng thường xuyên đi theo Vinh Hi Quận chúa cùng nhau gây họa.