Chương 7

Từ khi các nàng không cần đi Tùng Phong viện đọc sách, Vương phi liền bảo các nàng theo hai vị tẩu tử học tập công việc quản gia, trước tiên dùng sổ sách để luyện tập.

Điều này làm cho Triệu Vân Yến vui vẻ hẳn lên. Từ khi bắt đầu vào thu, Vương phi liền sai người gọi các nàng qua, để các nàng đi theo học tập quản lý sổ sách, chuẩn bị cho việc nghị thân sau này của các nàng.

Trái lại, Vương phi cũng không sắp xếp cho Sở Ngọc Mạo.

Năm ngoái Sở Ngọc Mạo cập kê, Vương phủ tuy làm lễ cập kê cho nàng, nhưng mà trước kia như thế nào, về sau cũng như thế đó. Vương phi như là quên mất nhân vật này, không đề cập tới chuyện dạy nàng quản gia.

Trong lòng Triệu Vân Yến có loại suy đoán, Vương phi vẫn luôn không thích hôn ước mà Thái phi sắp xếp cho Thế tử. Thái phi tuổi tác đã cao, một khi có bất trắc, đến lúc đó hôn ước này có thành hay không, ai cũng không nói trước được.

Sở Ngọc Mạo về sau có thể vào Vương phủ hay không, còn là chuyện chưa biết.

**

Trở lại Ngô Đồng viện, Sở Ngọc Mạo càng thêm buồn ngủ, híp mắt, để Cầm Âm thay tẩm y cho nàng, liền chui vào trong chăn ngủ bù.

Một giấc này ngủ đến gần trưa.

Sở Ngọc Mạo mơ màng tỉnh lại, chợt nghe Cầm Âm đứng ngoài màn trướng nói: "Cô nương, Vinh Hi Quận chúa tới."

"Vinh Hi?"

Sở Ngọc Mạo còn chưa mở mắt, ba tầng màn giường đã bị người vén lên, một gương mặt minh yếm trương dương hiện ra, cười nói với nàng: "A Mạo, ngươi là heo con sao? Ngủ đến giờ này, mặt trời cũng sắp chiếu đến mông rồi."

Sở Ngọc Mạo cuộn cả người trong chăn gấm để tỉnh thần, lười biếng nhìn nàng ấy, cũng không buồn bực, nói: "Hết cách rồi, đêm qua gần như thức trắng, ta buồn ngủ mà."

"Làm sao vậy? Tối hôm qua đi làm cái gì?"

Vinh Hi Quận chúa ngồi ở bên giường, đưa tay vớt lấy một lọn tóc đen của Sở Ngọc Mạo mà nghịch, cảm thấy trên người Sở Ngọc Mạo không có chỗ nào không đẹp, tinh xảo đẹp đẽ tựa như phong cảnh lãng mạn thanh tú của vùng đất Giang Nam. Ngay cả sợi tóc này cũng đặc biệt đen nhánh trơn mượt như tơ lụa, thỏa mãn ấn tượng của thế nhân đối với nữ tử Giang Nam.

"Không làm gì cả, viết chữ to, đánh cờ thôi." Sở Ngọc Mạo ôm chăn ngồi dậy, "Viết mấy tờ chữ to, tay đều muốn gãy rồi."

Vinh Hi Quận chúa thương tiếc cầm tay nàng lên, nhẹ nhàng xoa bóp ngón tay cho nàng, tức giận mắng: "Triệu Nhương thật sự là kẻ lòng dạ sắt đá, lại nỡ để tiểu mỹ nhân như ngươi chịu khổ. Viết chữ to, chép sách, niệm kinh Phật đều là thủ đoạn hắn trừng trị người khác, hắn thế mà còn để cho ngươi một mỹ nhân nũng nịu đi diễn võ trường tập bắn tên, đứng tấn... Chưa từng thấy nam nhân nào lãnh khốc vô tình như vậy, rốt cuộc hắn có hiểu nữ nhi gia và nam nhân thối là không giống nhau hay không?"

Nàng ấy hoài nghi Triệu Nhương có phải thiếu mất sợi dây thần kinh thương hương tiếc ngọc hay không. Có lẽ ở trong lòng hắn, nam nhân hay nữ nhân đều giống nhau, dù sao đều là người, không có gì khác biệt.

Bên ngoài những cô nương thầm thương trộm nhớ Triệu Nhương hẳn là nên mở to hai mắt, nhìn cho rõ ràng hắn là đức hạnh gì, có lẽ sẽ không còn ôm ảo tưởng đối với hắn nữa.

Sở Ngọc Mạo cười nói: "Cũng được mà, bắn tên rất thú vị, là tự ta muốn học."

"Cái gì mà tự ngươi muốn học, ta thấy nhất định là hắn ép ngươi."

Vinh Hi Quận chúa là con gái út của Khang Định Trưởng công chúa, xưa nay cực kỳ được sủng ái.

Khang Định Trưởng công chúa là con gái Tiên đế, là huynh muội với đương kim Hoàng đế. Tuy nói không phải cùng mẹ, nhưng bởi vì Tiên đế ít con nối dõi, đối với tỷ muội duy nhất này, Hoàng đế cực kỳ kính trọng, phong cả ba người con gái của bà làm Quận chúa.

Hai người nói mấy câu, Sở Ngọc Mạo hỏi: "Sao ngươi lại tới đây?"

Vinh Hi Quận chúa và Sở Ngọc Mạo giao hảo, thường xuyên đến Vương phủ tìm nàng chơi. Số lần đến nhiều, Vương phủ đối với việc nàng đến cửa đã tập mãi thành quen, cũng không cần đưa bái thϊếp.