Vương Diệc Khiêm không khỏi đau đầu, vội vàng tiến lên giữ chặt muội muội, cũng ra hiệu cho Triệu Tuân, để hắn quản lý Vinh Hi quận chúa.
Vinh Hi quận chúa là người tính tình nóng nảy, xưa nay không phục quản giáo, tức giận lên thì ngay cả Hoàng tử cũng dám mắng. Nhưng ở trước mặt Triệu Tuân, ít nhiều sẽ thu liễm một chút. Cũng không biết có phải bởi vì nàng ấy thường xuyên dẫn vị hôn thê của Triệu Tuân gây họa, bị Triệu Tuân xử lý vài lần nên sợ hắn hay không.
Đáng tiếc, Triệu Tuân không hề động dung, chắp tay nhàn nhạt đứng nhìn.
Vương Diệc Khiêm hết cách, đành phải nhìn về phía Sở Ngọc Mạo.
Sở Ngọc Mạo cười với hắn, đi tới kéo Vinh Hi quận chúa sang một bên. Trong lòng Vương Diệc Khiêm cảm kích không thôi, cảm thấy Sở cô nương quả nhiên là người đẹp tâm thiện.
Sở Ngọc Mạo nói với Triệu Tuân: "Biểu ca, muội và Vinh Hi muội muội qua bên kia ngồi nghỉ một lát, các huynh cứ tự nhiên."
Nói xong liền kéo Vinh Hi quận chúa đi, nếu để nàng ta và Vương Yến Uyển ở cùng một chỗ, không biết sẽ ầm ĩ thành cái dạng gì.
Hai người đi tới sương phòng dành cho quý nhân nghỉ ngơi bên cạnh trường đua ngựa, hạ nhân bưng trà bánh tới cho các nàng.
Sở Ngọc Mạo kéo Vinh Hi quận chúa ngồi xuống, nhìn nàng thở phì phò, cười nói: "Ngươi giận cái gì chứ? Khó được đi ra một chuyến, nên vui vẻ chơi đùa mới phải."
Vinh Hi quận chúa dư giận chưa tan: "Ta đương nhiên tức giận rồi, nào có cô nương nhà ai cứ nhìn chằm chằm vị hôn phu của người khác không buông? Còn yêu lý yêu khí gọi cái gì Lăng Chi ca ca... Oẹ! Cái gì Lăng Chi ca ca, uổng cho nàng ta gọi ra miệng được, ta từ sau ba tuổi đã không tùy tiện gọi loạn ca ca rồi!"
Nàng ấy cũng không có ca ca gì, nương nàng ấy chỉ sinh ba nữ nhi.
Sở Ngọc Mạo rót cho nàng ấy một chén trà, ôn tồn nói: "Chuyện này có là gì? Trong kinh thành, người gọi Tam biểu ca là Lăng Chi ca ca cũng không ít, thêm nàng ấy một người cũng chẳng nhiều."
Nàng nâng chén trà lên uống một ngụm, tâm bình khí hòa nói: "Hơn nữa Vương cô nương và Tam biểu ca quen biết từ nhỏ, tình cảm không tầm thường..."
Nếu không phải đột nhiên xuất hiện một người là nàng, vị hôn thê của Triệu Tuân chưa biết chừng sẽ là Vương Yến Uyển.
Quý nữ Quốc công phủ như Vương Yến Uyển mới là hiền nội trợ giúp ích cho Triệu Tuân, cũng là con dâu mà Vương phi ưng ý.
Vinh Hi Quận chúa nhíu mày, nhìn chằm chằm Sở Ngọc Mạo, nghiêm túc hỏi: "Sao ngươi một chút cũng không tức giận?"
"Có gì đáng tức giận chứ?" Sở Ngọc Mạo chớp chớp mắt, "Mặc kệ các nàng gọi thế nào, vị hôn thê của Tam biểu ca chỉ có ta mà thôi."
Nàng rất bình tĩnh, chỉ cần Thái phi không lên tiếng, sẽ không ai có thể lay chuyển vị trí vị hôn thê Thế tử Nam Dương Vương này của nàng.
Vinh Hi Quận chúa dò xét nàng hồi lâu, sau đó vươn tay ôm lấy nàng.
"Ừm, không tệ. Chỉ cần A Mạo ngươi một ngày còn là vị hôn thê của Triệu Tuân, thì không có gì phải tức giận cả." Trên mặt nàng ấy lộ ra nụ cười rạng rỡ, "Để cho những nữ nhân ái mộ Triệu Tuân kia bất lực cuồng nộ đi!"
Sở Ngọc Mạo liếc nhìn nàng ấy, sau đó cả hai cùng cười.
Vinh Hi Quận chúa ăn mấy miếng điểm tâm, lại uống chén trà, hứng trí bừng bừng kéo Sở Ngọc Mạo đứng dậy.
"A Mạo, đi, ta dẫn ngươi đi chọn ngựa!" Nàng ấy vui vẻ phấn chấn nói, "Hôm nay ta chọn trúng hai con ngựa tốt, một con là Huyền Quang, một con là Bạch Mã, đều là tuấn mã trong loài ngựa. Ta cảm thấy bạch mã kia rất hợp với ngươi, đã bảo người giữ lại cho ngươi rồi, ngươi đi xem thử có thích hay không."
Sở Ngọc Mạo để mặc nàng ấy kéo đi, cười nói: "Ngựa ngươi chọn, ta nhất định sẽ thích."
Vinh Hi Quận chúa cười ha ha, lời này nàng ấy thích nghe nhất.