Rất nhanh bánh nướng nóng hổi đã mua về, tổng cộng mua hai cái.
Sở Ngọc Mạo chia cho Cầm Âm một cái: "Ăn đi, bánh nướng vừng ở đường Chu Tước này ăn rất ngon, vừa thơm vừa giòn, lúc trước ta..."
Lúc trước vào kinh, đi ngang qua đường Chu Tước, Thường thúc mua cho nàng một cái bánh nướng vừng lót bụng. Đây là ấn tượng đầu tiên của nàng đối với kinh thành, từ đó về sau bánh nướng vừng của Cẩm Ký đối với nàng có ý nghĩa không giống bình thường.
Bánh nướng vừng còn hơi nóng, Sở Ngọc Mạo thổi thổi, cắn từng miếng nhỏ. Bánh nướng rất giòn, cắn một cái liền vỡ vụn, nàng vừa ăn vừa dùng khăn hứng vụn bánh rơi xuống.
Tai Triệu Tuân rất thính, nghe được trong xe ngựa truyền đến chút động tĩnh, nghĩ đến cô nương lúc này trốn ở trong xe ăn bánh nướng, không biết làm sao, trong đầu phảng phất hiện ra hình ảnh.
Trong mắt xẹt qua một chút ý cười, hắn dùng tay nắm hờ che bên môi, để tránh mình cười ra tiếng.
**
Xe ngựa chạy nửa canh giờ, rốt cục đến nơi.
Lúc Sở Ngọc Mạo xuống xe, phát hiện bọn họ đã tới trường ngựa hoàng gia.
Hôm nay ra ngoài, nàng không hỏi Triệu Tuân muốn đi đâu, không ngờ hắn lại dẫn mình đến trường ngựa hoàng gia.
Triệu Tuân là con cháu tôn thất, tiến vào trường ngựa hoàng gia tựa như vào hậu hoa viên nhà mình. Một quản sự trường ngựa đi tới, cúi đầu khom lưng nghênh đón bọn họ đi vào.
Từ xa đã nghe thấy một trận huyên náo, hiển nhiên hôm nay trong trường ngựa có không ít người.
Một tiếng cười vui vẻ truyền đến, hai mắt Sở Ngọc Mạo sáng ngời, ngẩng đầu nhìn quanh. Rất nhanh nàng đã nhìn thấy trên trường đua ngựa cách đó không xa, một thân ảnh tươi đẹp nhiệt liệt, mặc kỵ trang màu đỏ thắm, giơ roi giục ngựa mà đến.
Là Vinh Hi quận chúa!
Sở Ngọc Mạo không khỏi tiến lên vài bước, lướt qua Triệu Tuân, một đôi mắt nhìn chằm chằm vào trường đua ngựa.
Triệu Tuân thấy hai tay nàng bám vào rào chắn, chăm chú nhìn vào trường đua ngựa, không hiểu sao sinh ra chút không vui, quay đầu hỏi: "Hôm nay có bao nhiêu người tới đây?"
Quản sự vội nói: "Nhị hoàng tử điện hạ, Vinh Hi quận chúa, Lý Quốc Công thế tử, An Quốc Công thế tử đều ở đây."
Hôm nay có quá nhiều quý nhân tới, các quản sự của trường ngựa kinh sợ, chỉ sợ không hầu hạ tốt, đắc tội những quý nhân này.
Mấy ngày nay trường ngựa vừa vặn nhập một đám ngựa Tây Vực tiến cống, người yêu ngựa trong kinh nghe tin mà đến. Chỉ riêng Nhị hoàng tử hôm nay đã chọn đi ba con ngựa tốt, Thái tử cũng cho người chọn một con, nói muốn tặng cho Thái tử phi.
Bên kia, Vinh Hi quận chúa mặc một thân kỵ trang gọn gàng, tóc giống nam tử dùng ngọc quan buộc cao. Nhìn từ xa, còn tưởng rằng là một thiếu niên lang tuấn tú.
Nhìn thấy đoàn người Sở Ngọc Mạo đứng bên ngoài hàng rào trường đua, nàng ấy vui vẻ không thôi, gọi to từ xa: "A Mạo!"
Nàng ấy lập tức quay đầu ngựa, phi về phía bên này.
Đến trước mặt, Vinh Hi quận chúa từ lưng ngựa nhảy xuống, nhào tới ôm lấy Sở Ngọc Mạo.
Thân hình của nàng ấy cao hơn cô nương bình thường, cao hơn Sở Ngọc Mạo nửa cái đầu, hoàn toàn ôm trọn nàng vào trong ngực.
Triệu Tuân sắc mặt lạnh lùng.
Quản sự hầu ở một bên thấy hắn có vẻ không vui, không khỏi có chút thấp thỏm, không biết vị gia này tại sao đột nhiên mất hứng.
Thế tử Nam Dương Vương, gọi đương kim Hoàng đế một tiếng Hoàng bá phụ, ở trong tôn thất cũng là nhân vật có uy tín danh dự, còn là một Vương phủ thế tử tay nắm thực quyền, làm cho người ta không dám đắc tội.
Quan Hải đi theo Triệu Tuân nhìn sang, phát hiện Vinh Hi quận chúa hôm nay một thân nam trang, một tay quàng vai Sở Ngọc Mạo, ôm người vào trong ngực. Người không biết chuyện còn tưởng rằng thiếu niên lang đang ôm cô nương trong lòng, cảm giác này quá mạnh mẽ.
Ôi chao, cảnh này bảo vị hôn phu làm sao chịu được?