Chương 42

"Ta mới không cần!" Triệu Vân Yến thốt ra, có chút bối rối, lại có chút tức giận, vội vàng nói: "Ngươi nói bậy bạ gì đó? Vì mẫu thân phân ưu là bổn phận của chúng ta, không giống ngươi..."

Nàng ta muốn nói Vương phi căn bản chướng mắt Sở Ngọc Mạo, càng không để cho nàng đi tính sổ, quản gia, lại sợ mình nói quá nhiều, Sở Ngọc Mạo không biết sẽ nói ra cái gì. Nàng ta ghét nhất Sở Ngọc Mạo ở điểm này, miệng lưỡi không tha người, chưa bao giờ chịu thiệt, một cô nhi, cũng không biết lấy đâu ra tự tin.

Triệu Vân Tình sợ hai người xảy ra tranh cãi, vội vàng nói: "Sở biểu tỷ, thời gian không còn sớm, chúng ta phải đi chỗ mẫu thân, không quấy rầy tỷ nữa."

Sở Ngọc Mạo mỉm cười với nàng ấy: "Tam biểu ca hẳn là cũng đang đợi ta, ta đi trước đây."

Hướng hai người khẽ gật đầu, nàng khép lại áo choàng vân cẩm trên người, chậm rãi lướt qua các nàng rời đi, không nhìn đến khuôn mặt tức giận đến phát xanh của Triệu Vân Yến.

-

Tâm tình Sở Ngọc Mạo không tệ, khóe môi mỉm cười.

Xuyên qua cửa Nguyệt Động, phát hiện Triệu Tuân đã tới, chắp tay đứng ở bên cạnh bức bình phong, Quan Hải đang ở một bên nói cái gì đó, xe ngựa đã chờ ở nơi đó.

Sở Ngọc Mạo thần sắc khựng lại, bất đắc dĩ thở dài.

Tuy nàng tính toán thời gian mà tới, tuyệt đối sẽ không đến muộn để cho người ta chờ, nhưng hiển nhiên hôm nay Triệu Tuân tới sớm, ngược lại làm cho người ta cảm thấy nàng vậy mà để cho hắn chờ.

"Tam biểu ca." Sở Ngọc Mạo đi tới, nhẹ nhàng gọi một tiếng.

Quan Hải thấy nàng tới, im lặng lui sang một bên.

Triệu Tuân ngước mắt, ánh mắt rơi xuống trên người nàng.

Hôm nay thời tiết có chút âm trầm, gió thu chợt nổi, thổi bay áo choàng vân cẩm trên người nàng. Một đôi mắt long lanh như nước, tĩnh lặng dịu dàng, như có thiên ngôn vạn ngữ.

Nàng đạp gió thu tiêu điều mà đến, đi đến trước người hắn, ngẩng gương mặt xinh đẹp như hoa như ngọc lên nhìn hắn, ý cười nhàn nhạt. Tựa như bất kể lúc nào, nàng luôn là bộ dáng mỉm cười, lanh lợi tốt đẹp.

Ngón tay Triệu Tuân khẽ động, dời ánh mắt đi, nói: "Lên xe đi."

Sở Ngọc Mạo quen với phong cách hành sự dứt khoát của hắn, lúc này cũng không nói gì, được nha hoàn đỡ, giẫm lên ghế đôn lên xe.

Hôm nay cùng nàng đi ra ngoài chính là Cầm Âm.

Tính tình nha hoàn này mặc dù tương đối gấp gáp, nhưng năng lực ứng biến cực mạnh, bình thường ra ngoài, nàng đều sẽ mang theo Cầm Âm đi cùng.

Xe ngựa rời khỏi vương phủ, lúc đi ngang qua đường cái Chu Tước, Sở Ngọc Mạo ngửi thấy mùi bánh nướng vừng trên phố, cảm thấy bụng có chút đói.

Nàng vén rèm xe lên, đầu tiên nhìn thấy chính là Triệu Tuân cưỡi ngựa đi theo bên cạnh.

Nam tử một thân hắc y kính trang, dáng người hiên ngang ngồi trên lưng ngựa, tay nắm dây cương, mắt nhìn phía trước. Tóc đen dùng ngọc quan buộc cao, lộ ra khuôn mặt tuấn mỹ, làn da trắng nõn dưới sắc trời u ám có loại cảm giác đẹp như ngọc không tì vết, thanh quý đoan chính.

Một vài nữ tử đi ngang qua ven đường nhịn không được len lén nhìn về phía thanh niên trên lưng ngựa.

Khi Sở Ngọc Mạo vén rèm xe, Triệu Tuân nghiêng đầu nhìn qua.

Hai người bốn mắt nhìn nhau, Sở Ngọc Mạo cong mắt với hắn, nhỏ giọng nói: "Biểu ca, ta đói bụng, ta muốn ăn bánh nướng vừng của Cẩm Ký."

Triệu Tuân chỉ sửng sốt, không nói gì, bảo thị vệ đi theo đi mua bánh nướng vừng.

Trong xe ngựa, Cầm Âm bộ dáng như sắp ngất đi, gấp đến độ không chịu được, nhỏ giọng nói: "Cô nương, sao người có thể như vậy chứ? Lúc trước bảo người ăn nhiều một chút, người lại không nghe..."

Lần này thì hay rồi, vừa ra khỏi cửa đã đói bụng, Thế tử nghĩ nàng như thế nào? Có thể cảm thấy nàng là quỷ chết đói đầu thai hay không?

Sở Ngọc Mạo nói: "Lúc ấy không có khẩu vị, bây giờ có rồi."

"Nhưng mà..."

Nào có cô nương nhà ai trực tiếp nói đói bụng với vị hôn phu, muốn ăn bánh nướng vừng? Cho dù trốn ở trong xe ngựa ăn, chỉ nghĩ thôi cũng thấy không phải việc thục nữ nên làm.