Sở Ngọc Mạo cũng không có gì thẹn thùng, thản nhiên nói: "Tam biểu ca tặng ta không ít lễ vật, ta không có gì có thể tặng lại huynh ấy, liền khắc cho huynh ấy một khối ngọc bội, chỉ là kỹ thuật không tốt, điêu khắc quá kém, đành phải thắt dây lạc tử che giấu một chút, nếu không thực sự không lấy ra được."
Triệu Vân Bội lơ đễnh nói: "Nào có chuyện không lấy ra được? Cho dù tỷ se một sợi dây thừng đưa cho Tam ca, huynh ấy cũng thích."
Sở Ngọc Mạo bật cười: "Nếu ta thật sự đưa huynh ấy một sợi dây thừng, chỉ sợ huynh ấy sẽ giận ta, trực tiếp đuổi ta ra khỏi Tùng Đào các."
"Không đâu, tỷ là vị hôn thê của huynh ấy, đồ vị hôn thê tặng, sao có thể giống người khác được?"
Sở Ngọc Mạo nghe xong chỉ cười, không tranh luận với nàng ấy về chuyện này nữa, bảo Họa Ý đi lấy chỉ thêu tới, hỏi nàng ấy muốn loại nào, tự tay thắt cho nàng ấy một cái.
Hai người vừa thắt dây lạc tử, vừa nói chuyện phiếm.
Thắt xong dây lạc tử, Triệu Vân Bội vui vẻ đeo bên hông thưởng thức.
Sở Ngọc Mạo uống ngụm trà, đột nhiên nói: "Ngày mai Tam biểu ca nghỉ ngơi, huynh ấy muốn dẫn ta ra ngoài chơi, muội có muốn đi cùng không?"
Triệu Vân Bội rất động lòng, nhưng vẫn nhịn đau từ chối: "Ngày mai phải đi Tùng Phong Hiên học đàn với Trình tiên sinh, Tam ca tuyệt đối sẽ không cho phép muội trốn học."
Nếu là huynh trưởng khác, nói không chừng sẽ mắt nhắm mắt mở, coi như không thấy, nhưng Tam ca tuyệt đối không được, nàng ấy không muốn bị Tam ca phạt.
Sở Ngọc Mạo xoa đầu nàng ấy, an ủi: "Sang năm muội không cần đi Tùng Phong Hiên nữa, có thể tùy ý chơi."
"Chỉ sợ không được." Triệu Vân Bội lắc đầu: "Đến lúc đó có lẽ nương muội sẽ bắt muội học quản gia tính sổ, nghe thôi đã thấy phiền, nghe nói gần đây Nhị tỷ tỷ và Tam tỷ tỷ đều học những thứ này, ngồi một cái là cả ngày..."
Nàng ấy bĩu môi oán giận, hồn nhiên không nhận ra, Sở Ngọc Mạo sớm đã đến tuổi học tập quản gia quản lý sự vụ, nhưng Vương phi vẫn chưa có sự sắp xếp nào đối với nàng.
Cầm Âm ngồi trước cửa sổ chia chỉ nghe thấy Tứ cô nương trong phòng oán giận, trong lòng thở dài.
Người trong phủ đều biết, Vương phi bất mãn Thái phi định ra hôn ước này cho Thế tử, đối với biểu cô nương Sở Ngọc Mạo ăn nhờ ở đậu tại Vương phủ này cũng lạnh nhạt, sẽ không khắt khe với nàng, nhưng cũng không quá thân cận.
Nàng ấy rất lo lắng, mặc dù có Thái phi che chở, Vương phi dù không thích cũng sẽ không tùy tiện giải trừ hôn ước, nhưng nhỡ đâu ngày nào đó Thái phi không còn, cô nương phải làm sao bây giờ...
Sắc trời hơi sáng, Sở Ngọc Mạo đã tỉnh dậy được một lúc, tựa trên giường đọc sách.
Họa Ý và Cầm Âm hào hứng bưng y phục trang sức tới, chọn cho nàng y phục và trang sức phải mặc ra ngoài hôm nay, thỉnh thoảng hỏi nàng vài câu, nàng muốn mặc váy nào, muốn đeo món trang sức nào, vòng tay nào phối với y phục.
"Đều được."
"Được."
"Tùy ý."
"Không tệ..."
Sở Ngọc Mạo không ngẩng đầu lên lật một trang sách, miệng đáp ứng cho có lệ.
Nhìn bộ dáng hoàn toàn không để ý của nàng, hai nha hoàn đều có chút hết cách.
Người trong Vương phủ đều nói, biểu cô nương đoan trang tĩnh nhu, tri thư đạt lý, tuy bị Vinh Hi quận chúa liên lụy, thường gây họa ở bên ngoài, nhưng nàng đối với Thế tử một mảnh chân tình. Ngày lễ ngày tết, mỗi một món quà nàng tặng cho Thế tử đều là tự tay làm, không mượn tay người khác, có thể thấy được là yêu thích cực kỳ.
Chỉ có hai đại nha hoàn hầu hạ bên người mới biết, thật ra phần lớn thời gian, cô nương cũng không quá để tâm đối với Thế tử.
Cô nương tự tay chuẩn bị lễ vật cho Thế tử, hoàn toàn là bởi vì bạc vụn trong tay nàng không nhiều, không mua nổi lễ vật tốt, đành phải tự tay làm, chẳng qua tốn chút thời gian mà thôi.
Về phần có thật sự để tâm hay không, chỉ có thể nói là kẻ thấy nhân người thấy trí.