"Tam ca, chúng ta không quấy rầy huynh nữa, huynh làm việc đi." Triệu Vân Bội đang muốn đứng dậy, mắt sắc nhìn thấy trên bàn có một hộp gấm, liền sáp lại gần nhìn thoáng qua, "Oa" một tiếng: "Cái dây lạc tử này thật đẹp, thủ pháp thắt này có chút giống..."
Triệu Vân Bội đang muốn đến gần nhìn kỹ, nào ngờ Triệu Tuân tay mắt lanh lẹ lấy đi, giọng nói lạnh lùng: "Đừng đυ.ng lung tung."
"Muội chỉ nhìn một chút thôi mà." Triệu Vân Bội bĩu môi: "Tam ca, cho muội xem một chút đi."
Triệu Tuân mặt không đổi sắc, trực tiếp bưng trà tiễn khách.
Nhưng mà hắn càng không cho, Triệu Vân Bội càng hoài nghi, cách thắt dây lạc tử kia rất đặc thù, liếc mắt một cái liền có thể nhìn ra là ai thắt.
Sở Ngọc Mạo bảy tuổi trước sinh trưởng ở vùng Giang Nam, nàng biết thắt một loại dây lạc tử tên là "Thập Phúc Kết" ở Giang Nam, vô cùng đẹp mắt. Kiểu thắt này phức tạp, người trong phủ biết thắt loại này không nhiều, cũng chỉ có Sở Ngọc Mạo mới có thể thắt đẹp mắt nhất, hơn nữa nàng rất biết phối màu, to gan mới lạ, lại không mất vẻ nhã nhặn.
Triệu Vân Bội không tình nguyện rời đi, trong miệng nói thầm: "Không cho thì không cho, ta đi tìm biểu tỷ, bảo nàng thắt cho ta một cái đẹp mắt, còn đẹp hơn của huynh..."
Triệu Vân Tình khó hiểu nhìn nàng, nàng ấy không nhìn thấy đồ vật trong hộp gấm, không biết bên trong có cái gì.
Nhưng mà có thể làm cho Tứ muội muội thích như vậy, tin tưởng nhất định là đồ vật rất tinh xảo đẹp mắt, Tứ muội muội chính là thích mấy đồ vật nhỏ tinh xảo.
Hai người rời đi, Quan Hải tiến vào thu dọn chén trà, vừa nói: "Nghe nói trong phủ muốn cho Nhị cô nương xem mắt, Vương Phi và Vương Gia nhìn trúng Lục thiếu gia của phủ Trung Dũng Bá, là tiểu nhi tử do Trung Dũng Bá kế phu nhân sinh ra, Tam cô nương, Tứ cô nương hẳn là biết được việc này, muốn điều tra tình huống vị Lục thiếu gia này."
Hôm nay ba tỷ muội cùng nhau tới, là tìm Thế tử muốn nhân thủ đi điều tra Lục thiếu gia của phủ Trung Dũng Bá.
Triệu Tuân nhàn nhạt ừ một tiếng, tỏ vẻ đã biết.
Quan Hải thu dọn đồ đạc xong, nhìn thấy hộp gấm trên bàn, hỏi: "Thế tử, muốn nô tài cất nó đi không?"
"Không cần." Triệu Tuân nói.
Quan Hải lại nhìn hắn một cái, thấy hắn cầm văn thư trên bàn lật xem, yên lặng thu dọn đồ đạc, liền lui ra ngoài.
Quan Hải bưng trà cụ đến nhĩ phòng, liền thấy Ký Bắc giống như mèo xông vào, không có chút tiếng động nào.
Nếu không phải hắn quen với sự xuất quỷ nhập thần của Ký Bắc, không chừng thật sự sẽ bị người này hù dọa, không có chút hảo khí hỏi: "Ngươi tới đây làm gì? Có chuyện gì?"
Ký Bắc đưa lưng về phía cửa, ngược sáng, một đôi mắt đen nhánh nhìn chằm chằm vào hắn, thoạt nhìn, còn tưởng rằng bị một con dã thú nhìn chằm chằm, Quan Hải không khỏi dựng tóc gáy, cẩn thận xê dịch sang bên cạnh.
Đôi mắt kia cũng di chuyển theo hắn, khiến hắn đổ mồ hôi lạnh.
"Ta nghe thấy rồi." Ký Bắc mở miệng: "Đó là ngọc bội biểu cô nương tặng Thế tử, lá gan của ngươi không nhỏ."
Đôi mắt đen nhánh nhìn chằm chằm Quan Hải mặt trắng không râu, giống như đang tự hỏi nên xuống tay từ nơi nào, để cho tên nội thị ngu xuẩn này đầu óc thanh tỉnh chút, đừng cả gan làm loạn đi dò xét Thế tử.
Quan Hải trợn trắng mắt nhìn hắn: "Chính bởi vì biểu cô nương tặng, ta mới muốn hỏi Thế tử, nhỡ đâu..."
Nhớ lại Tết Nguyên Tiêu hai năm trước, biểu cô nương tặng cho Thế tử một chiếc đèn l*иg thỏ do nàng tự tay làm, Thế tử lúc ấy hồn nhiên không thèm để ý, tiện tay đặt lên bàn. Nào ngờ hạ nhân quét dọn không chú ý, làm hỏng chiếc đèn l*иg kia, Thế tử biết được việc này, mặt đầy sương lạnh, hạ nhân hầu hạ Hạc Minh viện sợ tới mức không dám thở mạnh một cái.
Sau đó, Thế tử tự tay sửa chữa lại đèn l*иg kia, nhưng đèn l*иg vẫn khó có thể khôi phục như lúc ban đầu.