Chương 37

Suy bụng ta ra bụng người, nếu tương lai nàng ấy có phu quân, nàng ấy cũng hy vọng phu quân coi trọng mình hơn cả muội muội ruột.

Nghĩ như vậy, Triệu Vân Bội liền có thể hiểu được chuyện Tam ca coi trọng Sở Ngọc Mạo hơn, ngược lại không còn ghen tị như vậy.

Triệu Vân Yến nói: "Mới không có, sao ta lại không vui? Huynh muội vốn là huyết mạch trời sinh, cốt nhục tương liên, người ngoài nào có thể so sánh được? Ta tự sẽ cảm thông, sẽ không không vui."

"Người ngoài?" Triệu Vân Bội giật mình nhìn nàng ta: "Tam tỷ tỷ, nếu tương lai tỷ gả đi, người nhà chồng tỷ đều coi tỷ là người ngoài, chắc hẳn tỷ sẽ không không vui, hơn nữa còn rất cảm thông nhỉ?"

Triệu Vân Yến cũng phát hiện lời này của mình không ổn, vội vàng nói: "Không phải, ta không có ý này..."

"Vậy ý tỷ là gì?"

"Ta..."

Triệu Vân Yến có chút gấp, cũng có chút giận, cảm thấy Triệu Vân Bội quá mức hùng hổ dọa người, vẫn luôn nắm lấy lời nàng ta không buông.

Nàng ta nhịn không được tức giận nói: "Tứ muội muội, ta biết muội và Sở biểu tỷ chơi thân, nhưng muội cũng không thể không coi ta là tỷ tỷ!"

"Ai không coi tỷ là tỷ tỷ? Không phải chính tỷ nói mấy lời xúi giục đó trước sao?" Triệu Vân Bội cũng bắt đầu tức giận, cảm thấy nàng ta không thể nói lý: "Ta đây là đứng về phía lẽ phải, tỷ đừng có càn quấy, rõ ràng là mình sai rồi, gây xích mích trước, còn không chịu thừa nhận."

Nàng ấy cũng rất bực, Tam tỷ tỷ thường xuyên nhằm vào Sở biểu tỷ, nàng và Sở biểu tỷ chơi thân, làm sao có thể nhịn được, huống chi vừa rồi Tam tỷ tỷ nói lời kia, quả thực quá đáng.

Triệu Vân Tình thấy các nàng cãi nhau, gấp đến độ đầu đầy mồ hôi, vội vàng khuyên can.

Chỉ là hai muội muội cãi nhau đến đỏ mặt tía tai, căn bản không nghe khuyên bảo, Triệu Vân Yến dưới cơn nóng giận, xoay người bỏ chạy.

Triệu Vân Bội cũng giận chưa tan, giữ chặt Triệu Vân Tình đang muốn đuổi theo, hừ nói: "Tính tình nàng sao lại nhỏ mọn như vậy, thật sự quá đáng ghét, Nhị tỷ tỷ đừng để ý tới nàng."

Cho đến khi tiến vào Tùng Đào các, Triệu Vân Bội vẫn mang vẻ mặt tức giận phừng phừng.

Triệu Tuân nhìn thấy các nàng, ánh mắt hơi nghi hoặc, không phải có ba muội muội tới sao? Sao chỉ có hai người? Thị vệ bẩm báo không đến mức phạm phải sai lầm này.

"Tam ca." Triệu Vân Bội tuy rằng tức giận, nhưng ở trước mặt huynh trưởng cũng sẽ không nói lung tung các tỷ muội không tốt, trực tiếp bỏ qua Triệu Vân Yến không đề cập tới, đi thẳng vào vấn đề: "Chúng ta có việc tìm huynh hỗ trợ."

"Chuyện gì?"

Triệu Tuân ra hiệu các nàng ngồi xuống, nội thị Quan Hải hầu hạ bên cạnh Thế tử bưng trà đã pha xong tới, châm trà cho hai vị cô nương.

Đợi Quan Hải lui xuống, Triệu Vân Bội hắng giọng một cái, nói: "Tam ca, chúng ta muốn mượn huynh chút nhân thủ, giúp đỡ điều tra một người."

"Làm gì?"

"Ai da, Tam ca huynh cũng đừng hỏi nữa, chúng ta cũng không phải đi làm chuyện xấu." Triệu Vân Bội liếc nhìn Triệu Vân Tình, thấy nàng ấy mặt mũi đỏ bừng, phảng phất một khắc sau sẽ ngất đi, không khỏi oán thầm Tam ca thật là người không có mắt, không hiểu tâm tư nữ nhi gia.

Triệu Tuân cũng không phải không có mắt như vậy, làm sao không nhìn ra Triệu Vân Tình khác thường, nói: "Được, các muội đi tìm Triệu Thắng."

Triệu Thắng là một trong những thị vệ bên cạnh hắn, am hiểu dò la tin tức.

Có được lời đồng ý của hắn, Triệu Vân Bội hài lòng, Triệu Vân Tình cũng âm thầm thở phào.

Thật ra nàng ấy không dám tới tìm Tam ca, nhưng chuyện liên quan đến chung thân đại sự, rốt cuộc có chút không nhịn được, vẫn là muốn hiểu rõ tình huống của đối phương một chút.

Sẽ đến tìm Triệu Tuân, ngoại trừ việc hắn là Thế tử Vương phủ, trong tay có người ra, cũng bởi vì một số thời điểm hắn rất dễ nói chuyện, chỉ cần chuyện có nguyên nhân, không phải làm chuyện gì trái pháp luật loạn kỷ cương, bình thường hắn đều sẽ đáp ứng.

Đạt được mục đích, hai người cũng không ở lại quấy rầy hắn.