Chương 36

Phát hiện nàng hiểu lầm lời mình, Triệu Tuân nhìn dáng vẻ cười khanh khách của nàng, nhất thời cũng không biết nói gì.

Ngực hơi nóng lên, nóng đến mức hắn có chút chật vật dời ánh mắt đi, không dám nhìn đôi mắt tràn đầy ánh sao kia của nàng, đè thấp giọng: "Ừ, không tệ."

Một câu không tệ, đã là sự tán thưởng lớn nhất của hắn.

Sở Ngọc Mạo mặt mày hớn hở, cảm thấy mấy ngày nay mình nỗ lực không uổng phí, vẫn là rất vui vẻ.

Thấy bên này không còn việc gì, Sở Ngọc Mạo chuẩn bị rời đi, Triệu Tuân gọi nàng lại.

Hắn nói: "Ngày kia ta được nghỉ, có hai ngày nghỉ phép, nàng có nơi nào muốn đi không?"

Sở Ngọc Mạo hơi ngẩn ra, nhớ lại mấy ngày trước hắn có đề cập việc này, chỉ là gần đây nàng đều bận rộn điêu khắc ngọc bội tặng hắn, thật sự quên mất chuyện này.

Nàng có chút buồn rầu nói: "Tạm thời không có chỗ nào muốn đi."

Trước kia Triệu Tuân dẫn nàng ra ngoài chơi, đều là Thái phi sắp xếp, Thái phi nói chỗ nào thú vị, liền bảo hắn lúc nghỉ tắm gội dẫn nàng đi ra ngoài dạo một chút. Hiện tại để nàng tự nghĩ, nàng thật sự không có ý nghĩ gì, nơi có thể chơi trong kinh thành này, phần lớn nàng đều đã từng đi qua, là Vinh Hi quận chúa dẫn nàng đi.

Nghe vậy, Triệu Tuân khẽ gật đầu, sắp xếp: "Ngày kia muội chuẩn bị kỹ càng, ta dẫn muội ra ngoài."

Sở Ngọc Mạo miệng đáp ứng, đối với sự sắp xếp của hắn không có ý kiến.

Đoán chừng lại là Thái phi nói gì đó, bảo hắn làm như vậy, chuyện này cũng coi như là để ứng phó Thái phi, nàng đã rất thành thạo, tuyệt đối có thể phối hợp rất tốt.

**

Sở Ngọc Mạo mới từ Tùng Đào các đi ra, nửa đường gặp được mấy cô nương Vương phủ, các nàng dắt tay nhau mà đến, vừa nhìn liền biết là đến tìm Triệu Tuân.

"Biểu tỷ!" Triệu Vân Bội cười híp mắt hỏi: "Tỷ mới từ Tùng Đào các ra à? Tam ca có ở đó không?"

Sở Ngọc Mạo ừ một tiếng.

"Tam ca đang làm gì vậy? Có bận không? Chúng ta có việc tìm huynh ấy hỗ trợ." Triệu Vân Bội nói, nhìn về phía nhị tỷ Triệu Vân Tình, trong mắt có ý trêu chọc.

Triệu Vân Tình hiếm khi thẹn thùng đỏ mặt.

Sở Ngọc Mạo nhìn thoáng qua ráng đỏ trên mặt Triệu Vân Tình, mơ hồ hiểu ra, cười nói: "Không bận đâu, các ngươi có thể đi qua."

"Vậy được, chúng ta đi trước đây."

Triệu Vân Bội vẫy tay từ biệt nàng, cùng hai tỷ tỷ đi về phía Tùng Đào các.

Đi tới trước Tùng Đào các, ba người bị thị vệ ngăn lại, bảo các nàng chờ một chút, để vào trong thông truyền trước.

Ba người ngoan ngoãn chờ đợi.

Triệu Vân Yến nhìn chằm chằm cửa Nguyệt Động phía trước, cắn môi, đột nhiên nói: "Lần trước ta nhìn thấy, lúc Sở biểu tỷ tới, không cần thông truyền, có thể trực tiếp đi vào."

Những thị vệ này nghe lệnh Triệu Tuân, Sở Ngọc Mạo đi vào, thị vệ không ngăn cản nàng, chắc hẳn cũng là do Triệu Tuân ra hiệu.

Triệu Vân Tình và Triệu Vân Bội đều nhìn về phía nàng ta.

Triệu Vân Yến tiếp tục nói: "Tam ca đối với Sở biểu tỷ quả thật rất tốt, nhiều lần vì nàng mà phá lệ, tuy nói có Thái phi phân phó, nhưng..."

Nàng ta cắn môi, trong lòng sinh ra nỗi không cam lòng.

Rõ ràng các nàng mới là cô nương chính thức trong Vương phủ, là muội muội ruột thịt của Tam ca, nhưng thủy chung không so được với một người ngoài. Cho dù Sở Ngọc Mạo là vị hôn thê của Tam ca, nhưng đó là Thái phi ép buộc cho hắn, chẳng qua là cô nữ gia đạo sa sút, sao có thể tôn quý hơn cô nương trong Vương phủ?

"Biểu tỷ là vị hôn thê của Tam ca, đương nhiên là khác rồi." Triệu Vân Bội nói như lẽ đương nhiên, nàng ấy bĩu môi: "Tam tỷ tỷ, nếu vị hôn phu của tỷ coi trọng muội muội trong nhà hơn tỷ, chắc hẳn trong lòng tỷ cũng sẽ không vui vẻ nhỉ?"