Chương 35

Đi vào Tùng Đào các, Sở Ngọc Mạo phát hiện Triệu Tuân hôm nay hiếm khi có thái độ thanh thản, không căng thẳng như mấy ngày trước, văn thư trên bàn nhìn qua cũng không có bao nhiêu.

Hắn mặc một bộ cẩm bào màu thiên thanh, đứng trước án thư, múa bút thành văn, tư thái tự nhiên thanh nhã thong dong, quý khí thiên thành. Ánh thu từ ngoài cửa sổ rọi vào, chiếu rọi lên người hắn, sáng sủa hiên ngang.

Sở Ngọc Mạo đi qua, gọi một tiếng biểu ca, nhìn về phía trên bàn, phát hiện hắn đang vẽ tranh.

Đây là một bức Thu Cảnh Đồ.

Lá vàng rợp trời, cô nhạn bay về phương nam, trời cao đất rộng, tự có một phen ý cảnh mênh mông bát ngát, là tác phẩm xuất sắc khó gặp.

Cầm kỳ thi họa là kỹ năng mà nam nữ quý tộc phải có, cũng là việc tao nhã, chỉ là tinh lực của con người có hạn, chỉ biết chú trọng nghiên cứu chuyên sâu một hai thứ. Nhưng Triệu Tuân là một ngoại lệ, mọi thứ đều tinh thông, còn đọc qua nhiều loại tạp học như y bói tinh tướng, hắn trời sinh đã gặp qua là không quên, vừa học liền thông, học tập đơn giản tự nhiên như uống nước.

Sở Ngọc Mạo thưởng thức bức tranh trên bàn, không khỏi khen ngợi vài câu.

Triệu Tuân rủ mắt nhìn bức họa mực chưa khô, không nói gì, ném bút lông sói vào trong bát rửa bút men Thiên Thanh, rửa tay bằng nước trong chậu đồng, cầm lấy khăn treo trên giá bên cạnh lau khô nước trên tay.

Chờ hắn rửa tay trở lại, liền thấy Sở Ngọc Mạo đứng trước án thư, đang thưởng thức bức tranh vừa rồi.

Thấy nàng dường như rất thích, Triệu Tuân lại trải ra một tờ giấy Tuyên, gọi nàng tới, muốn dạy nàng vẽ tranh.

Sở Ngọc Mạo khéo léo từ chối: "Biểu ca, giờ không còn sớm, vẫn là không làm lỡ thời gian của huynh." Nếu thật sự theo hắn học vẽ, chỉ sợ sắc trời cũng sắp tối đen.

Lát nữa nàng còn có chuyện khác phải làm, không thể tiêu tốn thời gian ở chỗ này.

Triệu Tuân nghe vậy, thần sắc hơi đổi, lông mày khẽ thu lại.

Sở Ngọc Mạo cảm giác tâm tình hắn dường như trở nên không tốt lắm, chưa đợi nàng nhìn kỹ, đã thấy hắn vò nát tờ giấy Tuyên kia, tùy ý ném qua một bên, sau đó ra hiệu nàng ngồi xuống, ánh mắt rơi vào hộp gấm nàng đang ôm trong ngực.

Sở Ngọc Mạo ngoan ngoãn ngồi xuống, phát giác được ánh mắt của hắn, trên mặt có chút ửng đỏ.

Nàng do dự một chút, đặt hộp gấm lên mặt bàn, đẩy tới, có chút thẹn thùng nói: "Biểu ca, đây là ta tự tay làm, hy vọng huynh sẽ... thích."

Tự tay làm?

Tâm tư Triệu Tuân khẽ động, đáy lòng tự nhiên sinh ra vài phần mong chờ.

Hắn đưa tay nhận lấy, mở ra, liền thấy trong hộp gấm có một khối ngọc bội thắt dây lạc tử, thoạt nhìn, ngọc bội này chất liệu tuy tốt, nhưng hào quang lại bị dây lạc tử tinh xảo kia cướp mất, khiến người ta bỏ qua công điêu khắc thô ráp của ngọc bội.

Biết được là nàng tự tay làm, Triệu Tuân cũng không bất ngờ với công điêu khắc thô lậu này.

Hắn cầm lấy ngọc bội, ánh mắt rơi vào tay nàng, mười ngón thon dài, trắng nõn đều đặn, đầu ngón tay mượt mà, nhìn không giống như có thể cầm vật sắc nhọn, hỏi: "Có bị thương tay không?"

"Không đâu." Sở Ngọc Mạo mím môi cười nói: "Ta rất cẩn thận, không bị thương, huynh không cần lo lắng, máu cũng không nhỏ lên ngọc bội, không làm bẩn nó."

Có lẽ do từ nhỏ sống trong nhung lụa, bệnh sạch sẽ của Triệu Tuân cực nặng, không chịu nổi một chút bẩn thỉu nào, y phục vật trang sức trên người đều phải sạch sẽ tinh tươm.

Đồ vật tặng cho hắn, tự nhiên phải lấy sạch sẽ làm chủ, không thể có chút vết bẩn nào.

Cho nên lúc nàng điêu khắc ngọc bội, cực kỳ cẩn thận, sợ không cẩn thận quẹt bị thương tay, máu rơi trên ngọc bội, cho dù lau sạch, chỉ sợ cũng sẽ làm cho hắn không vui.