Chương 32

Trà có thể đưa đến chỗ Thế tử vương phủ, tự nhiên là trà ngon, hương trà thanh nhã, nước trà cam liệt, Sở Ngọc Mạo nếm thử, trên mặt lộ ra nụ cười.

Thật ngon.

Triệu Tuân bưng trà, ánh mắt lướt qua khuôn mặt nàng, mâu sắc hơi trầm xuống.

Cô nương trước mặt tươi cười rạng rỡ, như hoa hạnh đầu xuân, không tỳ vết, lẳng lặng ngồi ở nơi đó, bất tri bất giác, phủi đi sự táo ý trong lòng, thêm vài phần ninh mật bình hòa.

Mấy ngày sau khi hồi kinh, mỗi ngày bận rộn đến canh ba, mặc dù tâm không tạp niệm, nhưng thủy chung không cách nào tĩnh tâm, trong lòng luôn có vài phần táo ý không xua đi được.

Mãi tới lúc này mới bình ổn lại.

"Biểu ca, muội đi trước, không quấy rầy huynh." Uống trà xong, Sở Ngọc Mạo thức thời cáo từ: "Lát nữa muội sai người đưa đá Kê Huyết tới, làm phiền huynh rồi."

Triệu Tuân "ừ" một tiếng, đứng dậy đi tiễn nàng.

-

Trở lại Ngô Đồng viện, Sở Ngọc Mạo đem khối đá Kê Huyết kia bỏ vào trong hộp, sai người đưa cho Triệu Tuân.

Họa Ý khó hiểu: "Cô nương, đây không phải là Thế tử tặng cho người sao? Sao người lại đưa trở về?" Chẳng lẽ giữa cô nương cùng Thế tử xảy ra vấn đề gì, cô nương giận dỗi Thế tử, không muốn nhận đá Kê Huyết Thế tử tặng?

Cũng không trách nàng ấy nghĩ như vậy, cô nương thoạt nhìn thích khối đá Kê Huyết kia như thế, những ngày qua rảnh rỗi liền đặt ở trong tay thưởng thức, ngay cả các nàng cũng không cho đυ.ng một cái, muốn tự mình cất giữ.

Lúc này lại đem đồ vật đưa trở về, còn tưởng rằng hai người sinh hiềm khích.

Sở Ngọc Mạo cười híp mắt nói: "Tam biểu ca nói muốn giúp ta khắc ấn chương đó."

"Thế tử còn biết khắc ấn chương?"

Quả nhiên, đám người Họa Ý cũng có chút kinh ngạc, nhưng mà sau khi kinh ngạc, rất nhanh liền bình tĩnh lại. Giống như Sở Ngọc Mạo, các nàng cũng cảm thấy Thế tử không gì là không biết, khắc ấn chương cũng chẳng làm khó được hắn.

***

Hôm sau, Nam Dương Vương phi đặc biệt cho người tìm hiểu chuyện trong cung, rất nhanh đã biết được, Thạch Quý phi bị Thái hậu cấm túc.

Không chỉ bị cấm túc, nghe nói Thái hậu còn bảo cung nhân đưa một quyển Luật Sơ cho Thạch Quý phi, bắt bà ta chép một lần, học thêm luật pháp của quốc triều.

Nam Dương Vương phi biết được tin tức này, không khỏi trầm mặc.

Hôm qua nhi tử vừa biểu lộ ý tứ này, hôm nay liền xảy ra việc này, làm cho bà không khỏi có chút hoảng hốt.

Chu ma ma trấn an bà: "Vương phi hẳn là nên vui mừng, cháu trai của Thạch Quý phi hành sự ngông cuồng vô đức, bị Vinh Hi quận chúa tống vào lao, vốn là Thạch Quý phi không chiếm lý, nàng ta bị Thái hậu nương nương cấm túc, phạt chép Luật Sơ, đều là nàng ta đáng đời."

Tuy là như thế, Nam Dương Vương phi vẫn có chút tâm hoảng ý loạn.

Bà thở dài, nói: "Cũng không biết Tam Lang làm cái gì trong chuyện này, có thể để Thái hậu nương nương tự mình ra mặt."

Việc này nhìn giống như là Thái hậu chướng mắt Thạch Quý phi tùy tiện vô lễ, rốt cuộc ra tay chỉnh trị bà ta.

Bản triều lấy hiếu trị quốc, nếu Thái hậu muốn phạt Thạch Quý phi, ngay cả Hoàng đế cũng không tiện nói gì.

Thạch Quý phi cũng không phải người rộng lượng, cháu trai bị trượng đánh, giam giữ, ngay cả bản thân cũng bị Thái hậu cấm túc, chỉ sợ càng thêm căm hận Vinh Hi quận chúa cùng Nam Dương Vương phủ, ngày sau cũng không biết bà ta sẽ làm ra chuyện gì.

Nam Dương Vương phi thật sự phiền não, đặc biệt đi tìm Thái phi, nói với bà việc này.

Thái phi nghe xong, cười nói: "Không sao, ả tuy là Quý phi, bên trên còn có Thái hậu nương nương." Chỉ cần Thái hậu trấn áp, cho dù là Quý phi cũng không làm được gì.