Quả nhiên, vừa vào liền nhìn thấy Triệu Tuân đứng trước án thư, một tay chấp bút, đang viết cái gì đó.
Trên người hắn mặc quan phục màu phi hồng, hiển nhiên là vừa trở về, còn chưa kịp thay y phục. Màu đỏ kia tôn lên gương mặt hắn như quan ngọc, mắt phượng càng thêm lãnh liệt, toát lên một loại ung dung tôn quý, tựa như tuyết trên đỉnh núi, lẫm liệt không thể xâm phạm.
Sở Ngọc Mạo đi qua, dừng lại cách bàn vài bước, không quấy rầy hắn.
Mãi đến khi hắn buông bút lông sói trong tay xuống, Sở Ngọc Mạo mới gọi: "Biểu ca, huynh tìm muội?"
Triệu Tuân "ừ" một tiếng, ra hiệu nàng lại đây, bảo nàng ngồi xuống.
Bên cạnh bàn có một chiếc ghế Thái Sư, mỗi lần Sở Ngọc Mạo tới đều sẽ ngồi ở bên này, giống như là đặc biệt chuẩn bị cho nàng. Vị trí này vừa vặn, cách hắn không xa không gần, cũng thuận tiện nói chuyện.
Ánh mắt Sở Ngọc Mạo rơi xuống trên bàn, nhìn thấy chồng tông quyển, văn thư chất đống trên đó, trong lòng biết hắn là người bận rộn, liền nói: "Biểu ca, nếu huynh bận, ngày mai muội lại tới."
"Không sao."
Triệu Tuân cầm lấy mấy tờ đại tự nàng viết, phát hiện chữ của nàng có chút tiến bộ, cốt cách đã thành, trên mặt lộ ra vài phần hài lòng.
Sở Ngọc Mạo nhìn chằm chằm vào hắn, không bỏ lỡ thần sắc trên mặt hắn, hết sức cao hứng.
Không uổng công những ngày qua nàng luôn nỗ lực luyện chữ, chưa bao giờ lơi lỏng, không chỉ viết xong hơn mười bản đại tự mà hắn giao, chữ viết cũng có tiến bộ, nàng cũng cảm thấy chữ mình viết càng đẹp mắt hơn.
Triệu Tuân đặt tờ giấy xuống, cầm lấy quyển sách Kinh Tế Luận kia, hỏi nàng có chỗ nào không hiểu.
Sở Ngọc Mạo có rất nhiều chỗ không hiểu, thấy hắn hỏi, bèn từ trong hộp lấy ra mấy tờ giấy viết đầy chữ, phía trên đều là một vài vấn đề nàng đặc biệt ghi lại lúc đọc sách, đưa qua, nghe hắn không nhanh không chậm giảng giải.
Ngoài cửa sổ cách đó không xa, Ký Bắc ôm kiếm đứng dưới một gốc cây bách cao lớn.
Từ vị trí của hắn, vừa vặn có thể nhìn thấy hướng cửa sổ, xuyên qua khung cửa mở rộng, có thể nhìn thấy hai người ngồi trong phòng. Tư thái của bọn họ cũng không thân mật, tuân thủ nghiêm ngặt khoảng cách, một người tay cầm quyển sách, một người hai tay chồng lên nhau đặt trên đầu gối, nghiêm túc lắng nghe.
Ánh nắng mùa thu lướt qua bên cửa sổ, lá rụng khô vàng từ mái hiên xoay tròn rơi xuống.
Giọng nói trầm thấp ổn trọng của nam tử truyền ra từ song cửa, dường như đang giảng giải phương diện kinh tế gì đó.
Ký Bắc nghe không hiểu, nhưng hắn có thể cảm nhận được tâm trạng của Thế tử bây giờ rất yên tĩnh, bình thản, có một sự thoải mái đạm nhiên, sự bực bội, căng thẳng tích tụ trong những ngày qua cuối cùng cũng biến mất, cả người đều thả lỏng.
Thế tử ngày thường tuy cũng sẽ bớt thời gian quản giáo các cô nương cùng thiếu gia trong phủ, kỳ thực cũng không có bao nhiêu kiên nhẫn, chỉ là trách nhiệm của huynh trưởng.
Chỉ có khi gặp được biểu cô nương, hắn sẽ dành nhiều thời gian hơn để kiểm tra bài vở của nàng, dạy nàng học vấn, giải đáp nghi hoặc cho nàng.
Trong phủ lớn như vậy, Thế tử đối đãi với biểu cô nương là cực kỳ đặc biệt.
Phần đặc biệt này, thấm vào trong một số sự việc lơ đãng, dài đằng đẵng mà nhỏ bé, chỉ có người tinh tế mới có thể nhìn ra một hai. Thế nhưng Thế tử phần lớn thời gian đều ít nói ít cười, rụt rè ổn trọng, lại làm cho người ta nghĩ lầm hắn cũng không thích biểu cô nương, chỉ là bởi vì Thái phi sớm mấy năm đã lên tiếng, nên có phần trách nhiệm đối với nàng mà thôi.
-