Đêm qua trời đổ mưa một trận, mặt đường hơi trơn, không khí phảng phất hơi lạnh thanh khiết.
Nàng ngẩng đầu nhìn cây ngô đồng cao lớn trong viện, dưới ánh nắng ban mai có thể thấy những chiếc lá vàng óng, vài chiếc lá xoay tròn rồi rơi xuống chân nàng.
Thời gian không còn sớm, Sở Ngọc Mạo dưới tiếng thúc giục nhỏ nhẹ của Cầm Âm đành phải tăng tốc độ.
Giờ thỉnh an Thái phi ở phủ Nam Dương Vương là đúng giờ Mão, viện Ngô Đồng cách Thọ An Đường nơi Thái phi ở không xa, nàng đã tính kỹ thời gian, tuyệt đối có thể đến nơi đúng giờ Mão.
Nàng vội vàng chạy tới, cuối cùng cũng kịp đến Thọ An Đường.
Thái phi của phủ Nam Dương Vương đã thức dậy, không chỉ bà dậy mà Vương phi, Trắc phi cùng Đại thiếu nãi nãi, Nhị thiếu nãi nãi và mấy vị cô nương, thiếu gia nhỏ tuổi cũng đã tới.
Khi Sở Ngọc Mạo vào thỉnh an, ánh mắt mọi người đều đổ dồn vào nàng.
Sở Ngọc Mạo không nhanh không chậm tiến lên, trước tiên thỉnh an Thái phi, sau đó thỉnh an Nam Dương Vương phi.
Hôm nay nàng đến đúng giờ, nhưng đám người Nam Dương Vương phi lại đến sớm hơn, ngược lại khiến người ta cảm thấy Sở Ngọc Mạo đến muộn.
Chuyện thỉnh an trưởng bối này, thà rằng mình đến thật sớm đứng đợi, chứ không thể trở thành người cuối cùng xuất hiện, cho dù không muộn cũng sẽ bị coi là thiếu kính trọng trưởng bối.
Lông mày Nam Dương Vương phi hơi nhíu lại, lộ vẻ không vui.
Tứ cô nương Triệu Vân Bội bên cạnh Vương phi nhân lúc mẫu thân không để ý liền nháy mắt với Sở Ngọc Mạo, khi Vương phi nhìn sang thì lại ra vẻ đoan trang hiền thục.
Nhị cô nương Triệu Vân Tình đoan trang ổn trọng đứng cạnh Liễu trắc phi, coi như không thấy gì.
Tam cô nương Triệu Vân Yến bĩu môi, ánh mắt đảo quanh người Sở Ngọc Mạo.
Hai vị Trắc phi và Đại thiếu nãi nãi, Nhị thiếu nãi nãi chỉ đứng xem, không lên tiếng.
Thái phi phủ Nam Dương Vương tính tình từ hòa, xưa nay luôn khoan dung với tiểu bối, thấy Sở Ngọc Mạo đến muộn cũng không giận, cười nói: "Không vội không vội, Ngọc tỷ nhi, lại đây ngồi."
Sở Ngọc Mạo mỉm cười với bà, ngoan ngoan đi tới ngồi cạnh Thái phi.
Thái phi quan sát sắc mặt Sở Ngọc Mạo, thấy sự mệt mỏi không giấu được dưới đáy mắt nàng, ngạc nhiên hỏi: "Ngọc tỷ nhi hôm qua không nghỉ ngơi tốt sao?" Đứa trẻ này xưa nay ăn được ngủ được, rất ít khi mệt mỏi thế này.
Những người khác cũng nhìn sang.
Quy củ lễ nghi của Sở Ngọc Mạo là do ma ma trong cung dạy bảo, mỗi một hành động đều phù hợp với yêu cầu của quý nữ thế gia, cũng không phải tính tình lười biếng, việc thỉnh an hỏi thăm trưởng bối xưa nay đều rất chu toàn, rất ít khi đến muộn để trưởng bối phải chờ như hôm nay.
Cũng không hẳn là để trưởng bối chờ, mà là đám người Vương phi hôm nay đến sớm.