Nam Dương Vương phi oán trách một tiếng: "Ta nào còn cái gì mà tức giận? Đều đã bị hai cha con các người làm cho tan biến rồi." Nói xong, cũng không nhịn được cười ra tiếng, sau đó thở dài nói: "Cũng là do tính ta hiếu thắng, nghe được Thạch Quý phi châm chọc ta không biết quản giáo con dâu, trong lòng liền đè nén tức giận, từ hôm qua giận đến hôm nay..."
Nói đến đây, bà nhìn Nam Dương Vương một chút, ý vị sâu xa.
Nam Dương Vương ho nhẹ một tiếng: "Vương phi chớ giận, Ngọc tỷ nhi là đứa tốt, dung mạo, tài tình cực xứng với Tam lang. Với tính khí của Tam lang, chỉ sợ tìm không ra cô nương thứ hai có thể khiến nó để ý, nếu không áp được tính khí đó của nó, không biết nó sẽ làm ra chuyện gì nữa."
Con trai của mình mình tự rõ, Nam Dương Vương vì đích tử ưu tú mà kiêu ngạo, nhưng cũng biết tật xấu của hắn: quá mức kiêu ngạo, không bỏ xuống được tư thái, quá cương dễ gãy, hành sự quá cấp tiến, dễ dàng đắc tội người khác.
Sở Ngọc Mạo đoan trang nhu mì, ngoài mềm trong cứng, có thể biến thiết hán thành nhiễu chỉ nhu, chỉ cần liên quan đến nàng, Triệu Tuân sẽ luôn kiêng dè đôi chút, có thể áp chế được tính nết quá mức kiêu ngạo của hắn.
Tuy rằng thân thế của nàng kém một chút, nhưng chỉ cần nhi tử thích, có thể khắc chế tính nết của hắn đôi phần, cũng không sao cả.
Thần sắc Nam Dương Vương phi hơi ngưng lại, biểu cảm có chút phức tạp, nói: "Nhưng thế này cũng quá để tâm rồi."
Làm mẫu thân nào nguyện ý chứng kiến nhi tử của mình bị một nữ nhân kiềm chế, đối với nàng để ý như vậy? Hơn nữa nữ nhân này còn là con dâu.
Nam Dương Vương sáng suốt không lên tiếng vào lúc này, bằng không Vương phi náo loạn lên, hắn cũng phải đau đầu.
Chuyện giữa mẹ chồng nàng dâu, mấy năm nay hắn thấm thía sâu sắc, năm đó hắn kẹp ở giữa chịu không ít khổ sở, đã sớm hiểu rõ, chuyện của mẹ chồng nàng dâu, nam nhân tốt nhất chớ nên dính vào lung tung, cứ để mặc các nàng tự giải quyết, kiểu gì cũng tìm được sự cân bằng.
***
Ở chỗ Triệu Vân Bội chơi hơn nửa ngày, Sở Ngọc Mạo hài lòng trở về Ngô Đồng viện.
Vừa trở về, liền nghe nói Ký Bắc đã tới.
Nhìn thấy hắn, Sở Ngọc Mạo có chút chột dạ, phát hiện bản thân suy nghĩ mấy ngày trời, vẫn chưa nghĩ ra nên đáp lễ Triệu Tuân cái gì, hôm nay lại còn đến chỗ Triệu Vân Bội chơi hơn nửa ngày, hoàn toàn quên khuấy việc này.
Tuy rằng chột dạ, nhưng trên mặt Sở Ngọc Mạo cũng không lộ vẻ gì, tươi cười đón người, hỏi: "Ký Bắc, sao ngươi lại tới đây? Bên chỗ Tam biểu ca có việc gì sao?"
Ký Bắc hành lễ, nói: "Thế tử mời ngài đi Tùng Đào các."
Sở Ngọc Mạo nhìn sắc trời, phát hiện Triệu Tuân hôm nay trở về rất sớm, vô cùng hiếm thấy.
Nghe nói gần đây hắn đi sớm về trễ, bận rộn đến mức tối hôm qua thậm chí không về phủ nghỉ ngơi.
Bảo Ký Bắc chờ một chút, Sở Ngọc Mạo về phòng trước, lấy mấy bức đại tự đã luyện mấy ngày nay, lại mang theo quyển sách Kinh Tế Luận kia. Mấy ngày nay ngoài luyện chữ, nàng nhân cơ hội lật xem cuốn sách này, mới xem thì còn tốt, chờ đọc sâu vào, phát hiện có chút xem không hiểu, vừa vặn có thể đi hỏi Triệu Tuân một chút.
Học vấn của hắn xưa nay rất tốt, đọc sách cũng nhiều, hỏi hắn hoàn toàn không thành vấn đề.
Ban ngày Tùng Đào các cũng rất an tĩnh, một đường đi tới, trừ thị vệ tuần tra, hầu như không gặp được người nào.
Trước Tùng Đào các vẫn có thị vệ canh giữ, nhìn thấy Sở Ngọc Mạo, cũng không ngăn cản nàng.
Đi tới Tùng Đào các, phát hiện cửa mở rộng, hẳn không cần lo lắng gặp phải chuyện giống như lần trước, Sở Ngọc Mạo trấn định đi vào.