Thấy Nam Dương Vương phi hồi lâu không nói lời nào, Triệu Tuân liền đứng dậy: "Mẫu thân, nhi tử còn có công vụ xử lý, không quấy rầy người nghỉ ngơi nữa."
"Được, được." Nam Dương Vương phi theo bản năng nói, "Con đi làm việc đi, không cần lo lắng cho ta, thân thể của ta tốt, nghỉ ngơi hai ngày liền vô sự."
"Xin mẫu thân bảo trọng thân thể, nhi tử cáo lui."
"..."
Mãi đến khi Triệu Tuân đi ra cửa, vạt áo bào màu đỏ biến mất ở cạnh cửa, thân thể cứng ngắc của Nam Dương Vương phi dần dần thả lỏng xuống, nằm nhoài trên gối.
Chu ma ma cũng lau mồ hôi trên trán, thầm nghĩ cuối cùng Thế tử cũng đi rồi.
Nếu còn không đi, thật không biết hắn sẽ nói ra cái gì làm cho người ta kinh tâm táng đảm.
Hồi lâu sau, Nam Dương Vương phi vô lực nói: "Cho nên việc này, là ta tự tìm khổ ăn hay sao?"
Chu ma ma đau lòng nhìn bà, trấn an nói: "Nương nương đừng suy nghĩ nhiều, Thế tử xưa nay là người cực có chủ ý, chắc hẳn..."
Bà ta liếc mắt nhìn mặt Vương phi, lời còn lại không dám nói tiếp.
Bà ta không dám nói, nhưng Nam Dương Vương phi lại có thể hiểu được, xoắn khăn trong tay, lo lắng hỏi: "Ngày mai không biết trong cung sẽ có tin tức gì truyền đến, lỡ như Thạch Quý phi thật sự..."
Trước mắt bà đã không nghĩ tới Sở Ngọc Mạo là nàng dâu như thế nào, hoàn toàn không nhớ nổi những chuyện liên quan đến nàng, chỉ lo lắng nếu Thạch Quý phi xảy ra chuyện gì, nhà mình nhất định sẽ trở thành cái gai trong mắt, cái dằm trong thịt của Thạch thị nhất tộc. Với sự sủng ái của Thánh nhân đối với Thạch Quý phi, tương lai Thạch Quý phi còn không biết sẽ hành hạ bà như thế nào.
Nam Dương Vương phi càng nghĩ càng lo lắng, bỗng dưng đứng dậy, đi vòng quanh trong phòng, cũng không cảm thấy thân thể chỗ nào khó chịu nữa.
Bà tâm thần không yên, sai người đi nhị môn bên kia chờ, một khi Vương gia hồi phủ, liền mời Vương gia tới đây.
Việc này bà sợ mình không gánh nổi, vẫn là tìm Vương gia cùng nhau gánh đi.
***
Lúc lên đèn, Nam Dương Vương trở lại trong phủ, biết được Vương phi tìm mình, liền cất bước đi tới chính viện.
Vào cửa đã thấy Vương phi mặt đầy vẻ khó xử, lo âu bất an, không khỏi kinh ngạc hỏi: "Vương phi, xảy ra chuyện gì? Sao lại khiến nàng sốt ruột như thế?"
Nhìn thấy hắn, Nam Dương Vương phi vội vàng bảo nha hoàn bà tử hầu hạ trong phòng lui ra, tiến lên kéo tay Nam Dương Vương, lo lắng nói: "Vương gia, Tam lang nó..."
Ngay lập tức liền đem chuyện lúc trước kể lại.
Nam Dương Vương nắm tay bà, kéo bà ngồi xuống, nghe xong lời Vương phi nói thì cười bảo: "Bản vương tưởng là chuyện gì khiến Vương phi lo âu như thế, cái này không sao, Tam lang xưa nay có chủ kiến, nó biết chừng mực, biết phải làm như thế nào." Sau đó lại khinh miệt nói: "Thạch thị nhất tộc ỷ vào thế Quý phi, tiểu nhân đắc chí, càn rỡ vô đạo, nếu có thể nhân cơ hội này đè nén nhuệ khí một chút cũng tốt."
Mấy ngày nay trong triều nhiều chuyện, vụ án tham ô ở Thông Châu sắp tra ra manh mối, Thái tử và Nhị hoàng tử đấu đá kịch liệt.
So sánh ra, chuyện cháu ngoại của Thạch Quý phi trắng trợn cướp đoạt dân nữ trên đường, bị Vinh Hi quận chúa đánh đập, đưa vào trong lao giam giữ này nọ, cũng không tính là gì.
"Nhưng mà..." Nam Dương Vương phi xoắn khăn, trong mắt chứa đầy u sầu: "Thạch Quý phi mặc dù không con cái, nhưng bà ta ở hậu cung sủng vinh mười năm không suy, Thánh nhân đối với bà ta là thật tâm yêu thích, nếu là..."
Nam Dương Vương cười ha ha: "Thánh nhân là minh quân, không cần lo lắng!" Ông ôm Vương phi, trấn an bà: "Vương phi cứ yên tâm, ngày sau nếu còn có người chọc nàng tức giận, nàng cứ bật lại, đừng để tức giận làm hại thân thể mình."