Trong phòng chỉ có Chu ma ma hầu bên cạnh Nam Dương Vương phi, hiển nhiên bà không muốn để cho người ta nhìn thấy vẻ mệt mỏi hiếm có của mình.
Triệu Tuân tiến lên thỉnh an bà, ân cần hỏi thăm: "Thân thể mẫu thân có chỗ nào không khỏe? Có cần mời thái y tới xem cho người hay không?"
Nhìn thấy nhi tử, trên mặt Nam Dương Vương phi lộ ra một chút tươi cười, chờ nghe nói như thế, nụ cười bỗng dưng biến mất.
Bà mệt mỏi dựa vào gối gấm màu vàng nghệ, thở dài một tiếng, nói: "Tam lang, hôm qua ta tiến cung thỉnh an Thái hậu nương nương, gặp được Thạch Quý phi, con có biết Thạch Quý phi nói gì không?"
Triệu Tuân sắc mặt không đổi, hỏi: "Bà ta nói cái gì?"
"Bà ta nói, Vinh Hi và Sở Ngọc Mạo đánh cháu ngoại của bà ta, hỏi ta quản giáo con dâu như thế nào?" Giọng Nam Dương Vương phi trở nên cao vυ"t vài phần, trên mặt hiện lên vẻ giận dữ, cũng không biết là tức giận Thạch Quý phi, hay là tức giận Sở Ngọc Mạo.
Bà nắm chặt khăn trong tay, ngực phập phồng bất định, hiển nhiên bị chọc tức không nhẹ.
Chỉ cần nghĩ đến hôm qua ở trong cung, Thạch Quý phi châm chọc khıêυ khí©h, bà liền tức giận đến lợi hại, từ hôm qua đến hôm nay tâm tình đều không tốt, liên đới ngủ không ngon, hôm nay thân thể đều có chút không hồi phục lại được.
Triệu Tuân nói: "Mẫu thân chớ có tức giận, biểu muội cũng không động thủ, đánh người chỉ có một mình Vinh Hi."
Nếu ngáng chân người khác... Không tính là đánh người.
"Nhưng lúc ấy nàng cũng ở đó, trong mắt thế nhân, vậy chẳng phải đánh người giống như Vinh Hi sao?" Nam Dương Vương phi nổi giận đùng đùng, vỗ bàn một cái, tức giận nói: "Vinh Hi bị Thái hậu nương nương và Thánh nhân chiều hư rồi, là kẻ vô pháp vô thiên, ta cũng không nói gì, nhưng Sở Ngọc Mạo nó đi góp vui cái gì? Nó không thể tránh Vinh Hi xa một chút sao? Đừng có đi theo Vinh Hi học cái xấu nữa?"
Thật sự là càng nói càng tức giận, Nam Dương Vương phi không khống chế được, kể lể với con trai mấy năm nay Sở Ngọc Mạo đi theo Vinh Hi gây họa.
Vinh Hi quận chúa tính tình kia thì không nói, là bá chủ một phương trong kinh, tương lai có thể nói được nhà chồng hay không cũng là ẩn số, cô nương như vậy chỉ sợ cũng không có nam nhân nào dám cưới, dù sao có Khang Định trưởng công chúa lo liệu, bà cũng lười quan tâm.
Nhưng sau này Sở Ngọc Mạo phải gả vào vương phủ, trở thành Thế tử phi của vương phủ, sao có thể không ra thể thống như vậy?!
Nam Dương Vương phi trong lòng nghẹn ứ, bà không muốn con dâu như vậy, chỉ cần nghĩ đến tương lai nàng gả vào Nam Dương Vương phủ, liền không khỏi đau đầu, có thể tưởng tượng con dâu này về sau còn có thể cùng Vinh Hi quận chúa - cái tên hỗn thế ma vương này gây bao nhiêu họa, vương phủ sẽ trở thành trò cười cho toàn bộ kinh thành.
Khổ nỗi con dâu này là Thái Phi quyết định, Vương gia cũng không tiện nói cái gì, bà làm con dâu đương nhiên cũng không thể nói cái gì.
Bà hi vọng con dâu tương lai là một quý nữ đoan trang hiền thục, xuất thân danh môn.
Sở Ngọc Mạo... đoan trang nhìn thì có, nhưng không hiền thục, cũng không phải quý nữ xuất thân danh môn, Sở gia đã sớm sa sút rồi.
Nam Dương Vương phi càng nói càng tức giận, tức đến đau cả ngực.
Chu ma ma vội vuốt ngực cho bà thuận khí, lại rót cho bà chén trà, bảo bà hoãn một chút, khuyên bà đừng tức giận hại thân thể, đồng thời nháy mắt với Thế tử, bảo hắn khuyên nhủ Vương phi nhiều hơn.
Triệu Tuân rũ mắt, tư thế ngồi đoan chính, thần sắc bình tĩnh, nghe mẫu thân lên án xong, mới nói: "Mẫu thân bớt giận, đừng tức giận hại thân thể."
"Ta không có cách nào bớt giận!" Nam Dương Vương phi uống ngụm trà, một hơi vẫn nghẹn đến khó chịu, vớ phải con dâu như vậy, làm mẹ chồng có ai mà không tức giận?
Đây là còn chưa gả tới, nếu gả tới rồi, ngày sau còn không biết nàng có thể làm ra chuyện gì?